Hỗ trợ tư vấn
Tư vấn - Giải đáp - Hỗ trợ đặt tài liệu
Mua gói Pro để tải file trên Download.vn (không bao gồm tài liệu cao cấp) và trải nghiệm website không quảng cáo
Tìm hiểu thêm »Bài văn kể sáng tạo câu chuyện Thanh âm của gió hoặc Cánh đồng hoa mang đến những cách kể mới mẻ, giàu trí tưởng tượng và cảm xúc, giúp các em học sinh có thêm nhiều ý tưởng để hoàn thành bài văn kể chuyện của mình.
Với việc sáng tạo thêm lời thoại, chi tiết miêu tả, cảm xúc của nhân vật và những tình huống thú vị, câu chuyện trở nên sinh động, hấp dẫn hơn nhưng vẫn giữ được nội dung, ý nghĩa cốt lõi.
Câu chuyện “Thanh âm của gió” của tác giả Vũ Thành Lê là một câu chuyện dành cho thiếu nhi có nội dung hay, thú vị và hấp dẫn.
Câu chuyện kể về một nhóm gồm bốn bạn nhỏ là Điệp, Văn, Bống và anh trai của Bống. Hằng ngày, các bạn sẽ cùng nhau đi chăn trâu. Thường thì các bạn sẽ đi men theo suối để tìm những đám cỏ tươi non mọc bên dòng nước. Chỉ cần như vậy thôi là bầy trâu đã no căng bụng, chẳng cần phải đi đâu tìm cỏ. Đặc biệt, khi đến giữa lưng núi, nhóm bạn còn có cả một đồng cỏ rộng lớn, thoáng đãng ngay cạnh bờ suối để vui chơi nữa. Nên sau khi cho trâu ăn no cỏ và nằm nghỉ ngơi, các bạn ấy sẽ cùng nhau tổ chức đủ trò chơi trên cánh đồng cỏ đó. Hôm nay, thay vì chơi trò đuổi bắt như trước đó, nhóm bạn đã có một trò chơi thú vị và mới lạ hơn nhiều do em Bống nghĩ ra. Đó là trò chơi “nghe tiếng gió nói”. Bằng cách úp lòng bàn tay vào hai bên tai, rồi mở ra, đóng vào liên tiếp, người chơi sẽ nghe được “lời” gió nói với mình. Thoạt đầu, mọi người còn ngờ vực lắm, nhưng sau khi làm thử, thì ai cũng thích thú vô cùng. Mỗi bạn sẽ nghe được một âm thanh khác nhau, sau đó chia sẻ cho bạn của mình. Tiếng cười, tiếng nói cứ thế vang lên rôm rả và giòn giã suốt cả buổi chiều trên cánh đồng đỏ. Mãi khi gió nói với Văn là “đói… đói….rồi” thì mọi người mới nhận ra trời đã gần tối. Thế là cả nhóm vội vàng đứng dậy, dắt trâu về nhà. Tối đó, trong bữa cơm, Bống hào hứng kể với bố mẹ trò chơi mà chiều nay cả nhóm cùng chơi. Bố của Bống hào hứng lắm. Chiều hôm sau, bố đi làm đồng về sớm, nên đã lội suối lên chỗ cánh đồng cỏ mà Bống và các bạn cùng chơi để thử chơi trò chơi này.
Từ câu chuyện “Thanh âm của gió” em cảm nhận được niềm vui ngây thơ và trong trẻo của các bạn thiếu nhi. Đồng thời em còn có những phút giây thư giãn thật vui vẻ và ý nghĩa cùng với các nhân vật trong câu chuyện.
Ngày xửa ngày xưa, ở một làng quê nhỏ bé, có hai người bạn thân tên là Tí và Bống. Mỗi buổi chiều, sau khi tan học, Tí và Bống cùng nhau dắt đàn trâu đi chăn thả trên những cánh đồng cỏ xanh mướt.
Cánh đồng cỏ rộng lớn trải dài, được bao bọc bởi dòng suối nhỏ uốn lượn. Nước suối trong vắt, ánh lên lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Tiếng chim hót líu lo hòa quyện cùng tiếng gió rì rào tạo nên một bản giao hưởng tuyệt đẹp của thiên nhiên.
Tí và Bống thường ngồi trên bờ suối, ngắm nhìn đàn trâu thong dong gặm cỏ và trò chuyện vui vẻ. Bỗng một hôm, Bống nảy ra một ý tưởng thú vị:
"Này Tí, em thử bịt tai lại và nghe xem tiếng gió nói gì nhé!"
Tí tò mò làm theo lời Bống, bịt tai lại rồi mở ra. Ngay lập tức, cậu bé nghe thấy một âm thanh kỳ diệu:
"U... u... u..."
"Em nghe thấy tiếng gió nói "u... u... u..."" - Tí reo lên đầy thích thú.
Bống cũng bịt tai lại và lắng nghe. Nụ cười rạng rỡ nở trên môi khi em bé nghe thấy:
"Vui... vui... vui..."
Tiếng gió như đang trò chuyện cùng Tí và Bống, mang đến cho các em những niềm vui bất ngờ và thú vị.
Cả hai cùng nhau kêu gọi các bạn chăn trâu khác tham gia trò chơi. Mỗi người đều bịt tai lại và tập trung lắng nghe. Mỗi người nghe thấy một âm thanh khác nhau, có thể là tiếng cười, tiếng hát, tiếng gọi tên, hay thậm chí là cả những câu chuyện kỳ diệu.
Tiếng gió như một chiếc cầu nối kỳ diệu, giúp các em bé kết nối với thế giới tự nhiên một cách độc đáo và đầy sáng tạo.
Cùng nhau, Tí, Bống và các bạn chăn trâu đắm chìm trong trò chơi bịt tai nghe tiếng gió cho đến khi mặt trời dần buông xuống. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời, báo hiệu một ngày sắp kết thúc.
Tí và Bống lùa đàn trâu về nhà, lòng tràn đầy niềm vui và sự thích thú. Cậu bé hứa với Bống rằng ngày mai sẽ lại cùng nhau chơi trò chơi bịt tai nghe tiếng gió.
Tối hôm đó, Tí và Bống háo hức kể cho bố mẹ nghe về trò chơi mới của mình. Bố mỉm cười và nói:
"Bố cũng rất thích trò chơi này đấy! Sáng mai, bố sẽ cùng các con đi chăn trâu và nghe tiếng gió nói chuyện."
Sáng hôm sau, cả gia đình Tí cùng nhau dắt đàn trâu ra cánh đồng cỏ. Bố cũng bịt tai lại và lắng nghe. Bố mỉm cười và nói:
"Bố nghe thấy tiếng gió nói rằng hôm nay là một ngày đẹp trời, chúng ta hãy vui chơi và tận hưởng cuộc sống!"
Tí, Bống và bố mỉm cười hạnh phúc. Tiếng gió như lời chào buổi sáng, mang đến cho cả gia đình một ngày mới tràn đầy niềm vui và yêu thương.
Câu chuyện về trò chơi bịt tai nghe tiếng gió là một minh chứng cho sức mạnh kỳ diệu của thế giới tự nhiên. Tiếng gió có thể mang đến cho con người những niềm vui bất ngờ, những bài học quý giá và giúp con người kết nối với nhau một cách sâu sắc hơn.
Ở đầu làng, có một đồng cỏ khá rộng. Ja Ka, Mư Hoa, Ja Prok và Mư Nhơ thường rủ nhau tới đó vui chơi. Ja Ka luôn mang theo chiếc trống nhỏ. Cậu vỗ trống rất hay. Mỗi lần Ja Ka vỗ trống, các bạn lại cùng múa hát tưng bừng. Những điệu trống cứ thật chắc nịch, cuốn hút những người bạn nhảy múa không ngừng.
Thế nhưng gần đây, trên đồng cỏ, một bãi rác xuất hiện và cứ lớn dần lên, bốc mùi khó chịu. Dù có đứng cách xa hàng cây số, vẫn có người có thể ngửi thấy một mùi khó chịu từ bãi rác này. Phải vậy mà không còn nhiều người dân, nhiều loài động vật, chim bướm bay lại đồng cỏ như trước nữa. Các bạn nhỏ chẳng nô đùa, hò hét như mọi ngày.
– Cứ thế này, đồng cỏ sẽ thành bãi rác mất thôi! – Mư Nhơ thở dài.
Mư Hoa quay mặt đi, giấu những giọt nước mắt:
– Bọn mình còn đâu chỗ mà vui chơi!
Ja Ka, Ja Prok thì rầu rĩ:
– Biết làm thế nào bây giờ?
Bỗng Mư Hoa hỏi:
– Các cậu có thấy bầu trời như một vườn hoa không?
Mư Nhơ gật đầu:
– Cánh diều giống hoa ngũ sắc, đám mây giống hoa cúc trắng,...
Mư Hoa bật dậy:
– Chúng ta sẽ biến nơi đây thành cánh đồng hoa. Mọi người không nỡ lấy cánh đồng đẹp làm chỗ đổ rác đâu.
Các bạn nhỏ chụm đầu bàn tính và quyết tâm cải tạo đồng cỏ. Biết ý tưởng đó, nhiều cô bác trong làng đã hưởng ứng. Họ hồ hởi cùng các bạn bắt tay vào dọn rác, xới đất, gieo hạt, trồng cây; ngày ngày tưới nước, nhỏ cỏ, bắt sâu. Cây đâm chồi, nảy lộc, rồi nhú nở những bông hoa đầu tiên. Ba tháng sau, hoa đã đua nhau khoe sắc: cúc bách nhật tím lịm, cúc vạn thọ vàng tươi, mào gà đỏ thắm,... Quả nhiên, không thấy ai đến đây đổ rác nữa. Nhóm bạn vui mừng nhảy múa, ca hát giữa muôn hoa rực rỡ, trong tiếng trống rộn ràng.
Với cánh đồng hoa xinh đẹp, ngôi làng trở nên nổi tiếng, đón nhiều khách tới tham quan. Các bạn nhỏ và dân làng cười vui. Cánh đồng hoa cũng như đang vui cười hạnh phúc. Được làm những việc tốt ngay tại nơi mình sống, làm cho môi trường thêm sạch đẹp, các bạn nhỏ hạnh phúc và vui sướng hơn bao giờ hết.
Nhóm chúng tôi gồm có Ja Ka, Mư Hoa, Ja Prok và Mư Nhơ. Ja Ka có một chiếc trống nhỏ và luôn mang theo. Khi tiếng trống vang lên, chúng tôi nắm tay nhau nhảy múa, ca hát giữa đồng cỏ xanh.
Một ngày nọ, bỗng nhiên một bãi rác xuất hiện ngay giữa đồng cỏ. Ban đầu chỉ là vài túi rác nhỏ, nhưng ngày qua ngày, rác cứ chất thành từng đống. Túi ni-lông, vỏ chai, hộp xốp nằm ngổn ngang. Mùi hôi bốc lên nồng nặc khiến người đi đường phải bịt mũi. Chim chóc chẳng còn muốn bay xuống, bướm cũng chẳng còn chập chờn quanh những khóm cỏ. Đồng cỏ xanh ngày nào trở nên buồn bã, xám xịt.
Chúng tôi đứng nhìn bãi rác. Mãi một lúc sau, Mư Nhơ thở dài:
– Cứ thế này thì chẳng bao lâu nữa, đồng cỏ sẽ biến thành bãi rác mất thôi!
Mư Hoa quay mặt đi, đôi mắt đỏ hoe:
– Chúng mình còn đâu chỗ để vui chơi nữa!
Ja Ka ôm chiếc trống nhỏ vào lòng, buồn bã nói:
– Giá mà có cách nào làm cho nơi này trở lại như trước...
Ja Prok cũng lắc đầu. Cả nhóm ngồi im, chẳng ai nghĩ ra được cách gì.
Bỗng nhiên, Mư Hoa ngẩng lên nhìn bầu trời. Những đám mây trắng đang trôi lững lờ, vài cánh diều đủ màu sắc bay cao trong gió. Đôi mắt Mư Hoa bỗng sáng lên.
– Các cậu có thấy bầu trời giống như một vườn hoa khổng lồ không?
Mư Nhơ tò mò nhìn lên:
– Ừ nhỉ! Những cánh diều giống những bông hoa ngũ sắc. Còn những đám mây trắng giống hoa cúc.
Mư Hoa reo lên:
– Đúng rồi! Nếu bầu trời có một vườn hoa thì chúng ta cũng có thể biến đồng cỏ này thành một cánh đồng hoa !
Ba người bạn tròn mắt nhìn Mư Hoa.
– Nhưng làm thế nào? – Ja Prok hỏi.
Mư Hoa mỉm cười:
– Chúng ta sẽ dọn sạch rác, trồng thật nhiều hoa. Khi nơi này trở nên đẹp đẽ, thơm ngát, chắc chắn chẳng ai nỡ biến nó thành bãi rác nữa!
Ý tưởng ấy khiến cả nhóm phấn chấn hẳn lên. Sáng hôm sau, bốn bạn bắt tay ngay vào việc. Các bạn nhặt từng túi rác, gom từng chiếc chai, chiếc hộp rồi phân loại. Có lúc mùi rác nồng nặc khiến ai cũng nhăn mặt, nhưng không một bạn nào bỏ cuộc.
Biết chuyện, các cô bác trong làng cũng đến giúp. Người cuốc đất, người nhặt rác, người gieo hạt. Các bạn nhỏ thì xách từng xô nước tưới cây. Ngày qua ngày, đồng cỏ dần thay đổi.
Những hạt giống bé xíu nằm im dưới lòng đất rồi bất ngờ cựa mình. Một buổi sáng, Mư Nhơ reo lên:
– Nhìn này! Cây con mọc rồi!
Tất cả chạy đến. Những mầm xanh nhỏ xinh đang vươn mình đón nắng. Từ hôm đó, chúng tôi càng chăm chỉ hơn. Ngày nào cũng tưới nước, nhổ cỏ, bắt sâu. Ja Ka còn đặt tên cho từng luống hoa và nói chuyện với chúng như những người bạn nhỏ.
Ba tháng trôi qua thật nhanh.
Một buổi sáng, tôi vừa bước đến đầu làng đã ngỡ mình đang nằm mơ. Trước mắt tôi không còn là bãi rác hôi hám ngày nào mà là một cánh đồng hoa rực rỡ .
Hoa cúc bách nhật tím lịm trải dài như một tấm thảm. Hoa cúc vạn thọ vàng tươi rung rinh trong gió. Những bông mào gà đỏ thắm kiêu hãnh vươn cao. Ong bướm bay lượn, chim chóc ríu rít gọi nhau. Hương hoa thơm dịu lan khắp cả cánh đồng.
Mư Hoa sung sướng reo lên:
– Thành công rồi! Chúng mình đã có một cánh đồng hoa thật đẹp!
Ja Ka lập tức lấy chiếc trống nhỏ ra. Tiếng trống “tùng! tùng! tùng!” vang lên giữa đồng hoa. Chúng tôi nắm tay nhau nhảy múa, ca hát. Những bông hoa cũng như đang nghiêng mình theo nhịp trống.
Điều kì diệu nhất là từ đó chẳng còn ai đến đây đổ rác nữa.
Cánh đồng hoa ngày càng nổi tiếng. Người ở những nơi khác cũng tìm đến tham quan. Ai cũng trầm trồ trước vẻ đẹp của những luống hoa và khen ngợi người dân trong làng biết chung tay bảo vệ môi trường.
Theo Nghị định 147/2024/ND-CP, bạn cần xác thực tài khoản trước khi sử dụng tính năng này. Chúng tôi sẽ gửi mã xác thực qua SMS hoặc Zalo tới số điện thoại mà bạn nhập dưới đây: