Tập làm văn lớp 5: Tả một cô Y tá đang chăm sóc bệnh nhân Dàn ý & 6 bài văn Tả người lớp 5

TOP 6 bài văn Tả một cô Y tá đang chăm sóc bệnh nhân hay, đặc sắc nhất, giúp các em học sinh lớp 5 có thêm nhiều thông tin bổ ích, dễ dàng hình dung để viết bài văn Tả một người lao động đang làm việc thật hay, thật sinh động.

Y tá

Ở dạng đề bài này, các em cần tập trung miêu tả hoạt động, để làm nổi bật lên hình ảnh cô y tá xinh đẹp, đang chăm sóc tận tình cho bệnh nhân. Vậy mời các em cùng theo dõi bài viết dưới đây của Download.vn để có thêm nhiều ý tưởng mới cho bài văn tả người của mình.

Dàn ý Tả một cô Y tá đang chăm sóc bệnh nhân

1. Mở bài

Giới thiệu về cô y tá mà em định tả (Tên, tuổi, nơi làm việc, công tác), hoàn cảnh em gặp cô y tá đang chăm sóc cho bệnh nhân.

2. Thân bài

* Tả khái quát ngoại hình của cô y tá

  • Tả dáng người, dáng đi: cô y tá có dáng người nhỏ, thanh mảnh, dáng đi nhanh nhẹn, uyển chuyển.
  • Nước da trắng, mái tóc đen dài búi cao gọn gàng.
  • Trang phục: áo bờ-lu trắng (bộ quần áo bảo hộ màu xanh), đi găng tay cao su trắng.

* Tả công việc của cô y tá

  • Cô y tá tất bật đón tiếp bệnh nhân, hỗ trợ cán bộ tiêm phòng vắc xin
  • Cô y tá cầm trên tay hồ sơ của các bệnh nhân, hỏi thăm tình hình sức khỏe
  • Tiêm thuốc, truyền nước và hướng dẫn chăm sóc cho bệnh nhân

* Thái độ khi làm việc, chăm sóc bệnh nhân

  • Cô y tá rất nhỏ nhẹ, lịch sự khi nói chuyện với bệnh nhân
  • Ân cần hỏi thăm, nhắc nhở bệnh nhân một cách nhẹ nhàng
  • Làm việc nghiêm túc, thực hiện thủ thuật chính xác, khéo léo
  • Hòa đồng, vui vẻ với mọi người, động viên, an ủi bệnh nhân mau khỏi bệnh

3. Kết bài

Nêu cảm nghĩ của em về cô y tá

Tả cô y tá lớp 5

Chiều nay, em đến bệnh viện để thăm bạn cùng lớp bị ốm. Ở đó, em được chứng kiến hình ảnh rất đẹp của một chị y tá.

Lúc em đến, chị ấy đang chăm sóc một bạn nhỏ chừng 5 tuổi bị ốm. Phần mệt mỏi do ốm, phần sợ uống thuốc, nên bạn nhỏ ấy khóc không ngừng nghỉ, chẳng chịu uống thuốc gì cả. Nghe thấy tiếng khóc, chị y tá đã tiến lại gần, ngồi xuống bên giường và nhẹ nhàng khuyên bảo bạn ấy. Đặt bàn tay lên chân của bạn nhỏ, cô y tá nói:

- Sao con lại không uống thuốc?

- Thuốc đắng lắm cô ạ. Con không muốn uống đâu. - Bạn nhỏ mếu máo trả lời.

- Thuốc đắng thật, nhưng như thế thì mới khỏi bệnh được con ạ. Con há miệng nuốt viên thuốc thật nhanh thì sẽ không đắng đâu nè. Con chăm chỉ uống thuốc, thì ngày mai là được về nhà rồi! - Cô y tá dịu dàng khuyên bảo.

bạn nhỏ nghe thế, im lặng suy nghĩ. Cô y tá vẫn kiên nhẫn ngồi cạnh, dùng ánh mắt trìu mến quan sát bạn ấy. Cuối cùng, một hồi lâu sau, bạn nhỏ liền chủ động xin mẹ uống thuốc. Thấy vậy, cô mỉm cười thật tươi và xoa đầu bạn ấy.

Cách chăm sóc bệnh nhân đầy yêu thương và kiên nhẫn của cô y tá khiến em rất yêu mến và kính trọng cô.

Tả cô y tá đang chăm sóc bệnh nhân

Em đã rất nhiều lần đến bệnh viện, đa số là em đi khám sức khỏe định kỳ cùng với mẹ, hoặc là đi thăm người thân bị ốm. Lần trước khi đi đến bệnh viện em đã gặp một cô y tá rất quan tâm đến bệnh nhân.

Đó là một cô y tá trẻ, chỉ trạc ngoài 20 tuổi, nghe mọi người nói chuyện thì đó là cô ý tá đã hoàn thành xong đợt thực tập tại bệnh viện và vì thành tích tốt nên đã được ở lại làm việc luôn. Cô y tá có dáng người nhỏ nhắn, mảnh khảnh nhưng lại rất nhanh nhẹn, tháo vát. Mặc trên người trang phục quần áo bờ-lu trắng đặc trưng của y tá bệnh viện, cô ý tá còn đội trên đầu một chiếc mũ trùm đầu bằng nilon có chun xung quanh, chiếc mũ đó giúp cho tóc tai của các cô y tá gọn gàng và vệ sinh hơn.

Cô y tá đeo khẩu trang và kính chống giọt bắn nên em chỉ nhìn thấy mỗi đôi mắt, một đôi mắt to và sáng, ánh mắt nhìn bệnh nhân rất trìu mến, đôi khi nhìn ánh mắt của cô là em cũng biết cô đang mỉm cười với bệnh nhân. Giọng nói của cô ấm áp, đến giờ tiêm cô bước vào phòng, gọi tất cả bệnh nhân chú ý đã đến giờ tiêm. Từng động tác lấy thuốc, lấy kim tiêm, hút thuốc vào kim tiêm rồi làm thủ thuật tiêm cho bệnh nhân đều rất dứt khoát, chính xác và nhanh gọn.

Các bệnh nhân ai cũng khen cô y tá này tiêm êm tay hơn nhiều y tá khác. Hơn thế trong lúc tiêm cô còn liên tục hỏi thăm tình hình bệnh nhân, dặn dò bệnh nhân. Có bà lão không có người nhà chăm sóc chỉ có một mình, cô y tá liền nói với bà lão "Bà cần gì cứ gọi cháu cháu sẽ giúp bà, có bệnh nằm đây mà không có người phục vụ là khổ lắm".

Mỗi người đều có công việc, gia đình và những nỗi lo khác nhau, các cô y tá cũng vậy. Thế nhưng cô y tá vẫn luôn ân cần hỏi thăm người bệnh, dành thời gian giúp đỡ người khác, đó là điều đáng quý.

Tả một cô Y tá đang chăm sóc bệnh nhân - Mẫu 1

Tả một cô Y tá đang chăm sóc bệnh nhân

Mới đây, theo mẹ vào thăm dì Tư đang nằm bệnh viện, em mới có dịp biết cô Tuyên, nữ y tá của bệnh viện Thị Xã.

Trang phục của cô toàn màu trắng. Chiếc áo bờ - lu dài tới đầu gối màu trắng quần trắng, nón trắng, đôi găng tay cũng màu trắng. Chỉ có hình chữ thập và dòng chữ thêu tên cô trên ngực là màu đỏ. Từ người cô toát lên vẻ đẹp như một nhành hoa huệ trắng muốt, sạch sẽ và thanh cao, gương mặt cô trắng trẻo, đầy đặn trông rất phúc hậu. Đôi mắt cô đen láy, hiền hoà, thâm trầm giống như cô giáo em ở trường, nên nhìn cô em đem lòng kính trọng ngay.

Đến bên dì Tư, cô Tuyên ân cần hỏi thăm bệnh tình, sức khoẻ. Dì Tư em báo:

- Thưa cô, đêm qua tôi ngủ được đôi chút, nhưng ăn chưa biết ngon lắm.

Cô dùng tay nhè nhẹ ấn vào các vùng trên bụng dì Tư để dò tìm bệnh trạng. Từ trong túi xách tay, cô lấy ra một vật giống như cuộn vải dày, gắn liền với chiếc đồng hồ. Mẹ em bảo đó là dụng cụ đo huyết áp. Dì Tư xắn tay áo lên để cô quấn cuộn vải đó vào cánh tay. Em theo dõi mỗi lần có bóp núm cao su thì kim đồng hồ nhích dần, nhích dần lên. Cuối cùng, cô ghi kết quả vào sổ bệnh án.

Trên cái mâm bằng inox sáng loáng, em thấy có mấy bao ni lông, trong đó để sẵn ống chích và một cây kim. Cô cẩn thận dùng kéo cắt bao ni lông, tra kim vào ống, rồi từ từ rút thuốc vào. Mọi việc cô làm hết sức gọn gàng, thành thạo. Vừa chích thuốc, cô vừa tươi cười nói với dì Tư:

Tả một cô Y tá đang chăm sóc bệnh nhân - Mẫu 2

Chiều hôm qua, mẹ em đi khám ở bệnh viện huyện; trong lúc chờ mẹ ngoài hành lang em chú ý đến cô y tá đang chăm sóc bệnh nhân. Cô y tá đó tỉ mỉ, cẩn thận hỏi han bệnh nhân và luôn tạo cảm giác thoải mái nhất cho người bệnh. Cũng vì thế mà em ấn tượng với cô y tá đó.

Cô y tá mặc một bộ đồ màu trắng của bệnh viện, trên đầu đội mũ cũng màu trắng. Cô đi một đôi hài màu đen thấp. Dáng cô mảnh mai nên khi có yêu cầu gì khẩn cấp cô có thể chạy đi nhanh chóng.

Trong lúc cô chăm sóc cho bệnh nhân, cô luôn nở nụ cười thật tươi và thật hiền. Giọng nói trầm nhẹ khi trò chuyện với bệnh nhân khiến người khác cảm thấy dễ chịu. Mặc dù trong phòng bệnh có rất nhiều người, ai cũng có nhu cầu chăm sóc, tuy nhiên cô vẫn không hề kêu ca, lần lượt chăm sóc người này sang người khác. Cứ từng người, từng người một đều do bàn tay của cô chăm sóc.

Cô thay ga trải giường cho bệnh nhân, mang thuốc và nước đến tận giường cho bệnh nhân. Có nhiều bệnh nhân khó tính, không chịu uống thuốc, cô đều nhẹ nhàng khuyên bảo. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, ngọt ngào khiến cho người bệnh không muốn uống cũng chấp nhận uống thuốc.

Ánh mắt cô khi nhìn bệnh nhân rất trìu mến. Em đã từng bắt gặp những cô y tá khó tính, gắt gỏng bệnh nhân nhưng cô y tá này hoàn toàn ngược lại. Một phòng bệnh có 6 người bệnh nhưng cô đều nhẹ nhàng đến từng giường bệnh hỏi han và tiêm cho bệnh nhân.

Lúc cô tiêm thuốc cho bệnh nhân, cô tiêm rất nhẹ nhàng và động viên mọi người sẽ không đau đâu. Chính điều này đã tạo thiện cảm tốt dành cho cô y tá.

Khi bệnh nhân đau nhức ở chỗ nào, nếu cô có thể giúp được thì cô vẫn sẵn sàng giúp đỡ mà không hề kêu ca bất cứ điều gì.

Em đã từng thấy nhiều cô y tá gắt gỏng bệnh nhân nhưng cô y tá này thì ngược lại. Cô luôn tìm mọi cách để tạo cảm giác thoải mái nhất cho bệnh nhân trong quá trình điều trị.

Đối với những chị thực tập mới vào, cô cũng hướng dẫn rất nhiệt tình và chu đáo. Luôn động viên thực tập sinh phải cố gắng hết mình để hoàn thành tốt công việc.

Cô y tá chăm sóc bệnh nhân này thực sự khiến cho em khâm phục vì đức tính cần cù, chịu khó cũng như có tấm lòng bồ tát với mọi người.

Tả một cô Y tá đang chăm sóc bệnh nhân - Mẫu 3

Tả một cô Y tá đang chăm sóc bệnh nhân

Hôm nay là ngày thầy thuốc Việt Nam làm em nhớ đến một người thầy thuốc: bác sĩ Lê Thị Thanh Xuân, người đã trực tiếp chăm lo, săn sóc bệnh cho Nội của em hồi Nội nằm điều trị tại bệnh viện Nguyễn Đình Chiểu.

Bác sĩ Xuân có dáng người thanh tú. Khuôn mặt hình trái xoan, mái tóc đen nhánh luôn buông xoã xuống bờ vai. Đôi mắt tròn và vẻ mặt luôn tươi tỉnh. Cũng như các cần bộ y tế khác, bác sĩ Xuân mặc một chiếc áo khoác trắng dài đến. đầu gối và đội chiếc mũ trắng, dáng đi nhanh nhẹn, hoạt bát.

Ngay buổi đầu tiên Nội em nhập viện, bác sĩ đã ân cần thăm hỏi bệnh tình của Nội, đỡ Nội nằm xuống, cẩn thận sửa lại nệm, gối, lấy chiếc mền đắp lên người Nội như một người con chăm sóc cha, rồi bác sĩ quay lại nói với người y tá của mình, chuẩn bị dụng cụ để đo nhiệt độ cho Nội. Bác sĩ dặn đi dặn lại: “Cụ giữ ống nhiệt kế cho chặt, mười lăm phút sau cháu xin lại”. Chăm sóc Nội em xong, bác sĩ đi sang giường bệnh khác để thăm bệnh cho một bác đã lớn tuổi. Trong khi làm, nhìn gương mặt bác sĩ thật hiền từ, nhân ái. Xong việc bác sĩ ân cần nói với bệnh nhân: “Khi nào cô thấy đau trở lại, nhớ gọi y tá báo cho tôi biết”. Cứ ân cần cẩn thận như thế, bác sĩ đi hết giường nọ đến giường kia. Cả phòng có tám giường thì cả tám bệnh nhân đều được bác sĩ thăm hỏi. Tất cả bệnh nhân đều nhìn bác sĩ với một sự tin yêu, trìu mến. Em nhớ có lúc quay lại giường Nội, bác sĩ còn hỏi han việc học hành của em và dặn dò em lưu ý động viên, an ủi Nội. Lúc bác sĩ nói, em nghe giọng nói thật ấm áp và đầy sự thông cảm sẻ chia.

Khi khỏi bệnh, Nội trở về nhà, gia đình em chia tay với bác sĩ. Cả em và Nội đều lưu luyến. Hôm nay nhớ lại em càng cảm phục sự tận tình chu đáo của bác sĩ Xuân. Em muốn mình sau này lớn lên cũng sẽ trở thành bác sĩ để cứu giúp

Tả một cô Y tá đang chăm sóc bệnh nhân - Mẫu 4

Chiều thứ năm tuần trước, lớp em lao động làm cỏ sân trường. Lúc gần xong công việc thì trời đổ cơn mưa quá lớn. Vì chủ quan không đem theo áo mưa nên em bị cảm lạnh, viêm phế quản và sốt rất cao. Ba mẹ em phải đưa em vào bệnh viện tỉnh.

Phòng em nằm có tới tám bệnh nhân, phần lớn đều các bạn trạc tuổi em. Ba mẹ em rất yên tâm khi biết em sẽ được bác sĩ Mạnh Hùng điều trị.

Bác sĩ Mạnh Hùng nổi tiếng là chữa bệnh mát tay. Năm nay, bác sĩ đã ngoài năm mươi tuổi, dáng người to lớn nhưng tác phong làm việc rất nhanh nhẹn. Mái tóc của bác đã điểm bạc, đôi mắt bác lấp lánh sau tròng kính trắng. Bộ áo khoác dài màu trắng tuy đã cũ nhưng rất sạch sẽ. Bàn tay của bác tuy to nhưng lại rất mềm và mát. Mỗi lần nghe giọng bác nói chuyện với bệnh nhân, em cảm tưởng như giọng nói của một người cha vừa dịu dàng, vừa ấm áp làm sao!

Sáng nào, bác cũng đến từng giường khám và theo dõi sức khỏe cho từng bệnh nhân. Bác đặt tay lên trán em, để một lúc rồi ân cần nói: “Hôm nay, cháu đỡ sốt nhiều rồi đấy. Chịu khó uống thuốc cho mau khỏi. Vài hôm nữa cháu có thể xuất viện, trở lại đi học nhanh thôi. Đừng lo lắng gì cháu nhé!”. Rồi bác quay sang giường kế bên hỏi bạn Long bị sốt xuất huyết: “Tối qua cháu ngủ có ngon không? Có còn đắng miệng nữa không?”. Bác lật áo Long lên, áp ống nghe vào tai, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ. Rồi bác ấn nhẹ tay lên vùng bụng, bắt mạch cho Long… Một hồi sau, thấy gương mặt bác vui vẻ hẳn lên. Bác bảo Long: “Cháu uống nhiều nước cam vào, chỉ độ vài ngày nữa là khỏi thôi .

Cứ thế, bác sĩ Mạnh Hùng ân cần, tận tụy với tất cả mọi người, bệnh nhân hết thảy đều tin tưởng vào bác sĩ. Ai cũng nói bác sĩ xứng đáng với danh hiệu thầy thuốc như mẹ hiền.

Chia sẻ bởi: 👨 Đỗ Duyên
122
  • Lượt tải: 90
  • Lượt xem: 25.811
  • Dung lượng: 176,6 KB
1 Bình luận
Sắp xếp theo
  • Ngọc Trần
    Ngọc Trần

    ủa là dường hay giường vậy ????????????

    Thích Phản hồi 20/04/23
    • Tuyết Mai
      Tuyết Mai

      Cảm ơn bạn đã góp ý


      Thích Phản hồi 21/04/23