Tả chị gái yêu quý của em (Dàn ý + 10 Mẫu) Tập làm văn lớp 5

Giới thiệu Tải về
  • 2 Đánh giá

Tập làm văn lớp 5: Tả chị gái yêu quý của em bao gồm dàn ý chi tiết, cùng 10 bài văn mẫu, giúp các em học sinh lớp 5 tích lũy thêm vốn từ để viết bài văn tả người thân ngày một hay hơn.

Toàn bộ 10 bài văn mẫu tả chị gái này được tổng hợp từ những bài văn mẫu hay nhất của các em học sinh lớp 5 trên toàn quốc, sẽ giúp các em có thêm tài liệu tham khảo, tích lũy cho mình vốn từ để viết văn hay hơn.

Dàn ý tả chị gái của em

I. Mở bài: Giới thiệu người cần tả

II. Thân bài

1. Tả bao quát

- Chị em bao nhiêu tuổi?

- Chị em học ở đâu?

- Chị em học trường gì?

- Em thương chị em như thế nào?

2. Tả chi tiết

a. Tả hình dáng

- Dáng người cao, thon gọn cao 1m6

- Gương mặt đầy đặn, mũi cao, môi trái tim xinh đẹp

- Mái tóc dài đen mượt, khi làm việc nhà ở thường buộc tóc gọn sau gáy.

- Chị ăn mặc rất giản dị. Khi đi học chị thường mặc áo sơ mi. Ở nhà chị mặc đồ bộ cho tiện làm việc nhà.

- Chị có đôi mắt đen long lanh rất đẹp. Mỗi khi chị bảo ban em, ánh mắt ấy rất dịu dàng và thân thiện.

b. Tả tính tình

- Chị là người chu đáo, chỉnh chu trong công việc

- Chị học rất giỏi, luôn được ba mẹ và thầy cô yêu thương

- Chị có tính tình rất ôn hòa, nhã nhặn

- Chị luôn biết quan tâm đến mọi người trong gia đình và mọi người xung quanh

- Chị là người luôn nỗ lực và biết vươn lên trong cuộc sống

III. Kết bài: nêu cảm nghĩ về chị em

Chị em là một người hết sức đặc biệt. Chị là người luôn quan tâm chăm sóc em, em rất yêu chị của em

Bài văn mẫu Tả chị gái yêu quý của em

Tả chị gái của em - Mẫu 1

- Hà đứng yên để chị tết tóc cho nhé! Xong rồi đấy! Đẹp chưa nào, cô bé?! Chị Thanh sáng nào cũng chải đầu cho em. Hai bàn tay chị nhẹ nhàng làm sao! Thoáng chốc, tóc em đã được tết gọn thành hai bím, có buộc thêm chiếc nơ hồng xinh xinh.

Chị Thanh là chị gái của em. Năm nay, chị mười lăm tuổi, là học sinh lớp 9 của trường Trung học cơ sở Nguyễn Du.

Cũng bởi cái dáng cao gầy mà bạn bè cùng lớp đã đặt cho chị biệt danh là “Thanh kiều”. Mái tóc chị Thanh dài đến thắt lưng và đen mướt. Nước da trắng trẻo. Đôi mắt với ánh nhìn hiền dịu cùng nụ cười thân thiện tạo cho gương mặt chị một vẻ đẹp mộc mạc, dễ thương.

Nhiều năm liền, chị Thanh đạt được danh hiệu học sinh giỏi. Môn chị học giỏi nhất là môn Văn. Chị ham đọc sách và thích tìm hiểu những điều kì thú trong thiên nhiên. Chị cũng là cây bút quen thuộc của tập san Tuổi hồng và Mực tím.

Mảnh vườn nhỏ sau nhà là thế giới riêng của chị. Chị trồng hoa hồng, hoa cúc, cẩm chướng, loa kèn, thuỷ trúc... và những bụi tóc tiên, dương xì xùm dọc lối đi. Đôi tay khéo léo của chị đã tạo nên những bình hoa, giỏ hoa thật đẹp để trang trí cho phòng khách và bàn học, làm cho căn nhà nhỏ luôn rạng rỡ và đầy sức sống.

Nhờ có tính kiên nhẫn của chị Thanh mà em đã bỏ được nhiều tật xấu như ham chơi, lười học và hay ỷ lại. Chị ân cần khuyên nhủ, hướng dẫn em trong lúc học, lúc chơi. Chị thường bảo em rằng:

- Nhà mình nghèo, chớ nên so sánh, đua đòi với các bạn con nhà giàu. Chị em mình hãy cố gắng chăm ngoan, học giỏi Đề làm vui lòng ông bà, cha mẹ. Cứ chăm học, chăm làm thì sau này tự mình sẽ làm nên tất cả. Tuy chỉ hơn em vài tuổi nhưng chị Thanh tỏ ra “người lớn” hơn em nhiều lắm.

Em coi chị Thanh như người bạn thân thiết và đáng tin cậy. Có gì thắc mắc em cũng hỏi chị và bao giờ cũng được chị giải đáp đến nơi đến chốn. Em học được từ chị gái của mình nhiều điều hay, điều tốt. Thấy chị Thanh được thầy cô và bạn bè yêu mến, em rất tự hào.

Tả chị gái của em - Mẫu 2

Trong gia đình tôi, mỗi người đều có một sở thích riêng. Bố tôi thích đọc báo, mẹ say mê nấu ăn, tôi thì không xa rời đống truyện tranh, và đặc biệt nhất là Linh - em gái tôi - với sở thích rất đáng yêu: vẽ tranh về những người thân trong gia đình. Tôi đã có lần xem Linh vẽ tranh, và cũng chính nhờ đó mà tôi đã phát hiện ra nhiều điều thú vị về cô em của mình.

Linh là một cô bé rất dễ thương khiến cả nhà ai cũng yêu mến em. Nhưng nó cũng nghịch ngợm lắm. Nó luôn nghĩ đủ thứ trò tai quái để trêu tôi.

Một lần, Linh mượn tôi quyển album ảnh. Tôi đoán nó lại nghịch ngợm gì đây nên bí mật nấp sau cánh cửa theo dõi. Thật ngạc nhiên, Linh đang vẽ tôi. Khéo léo đặt tấm ảnh chân dung của tôi lên bàn, Linh bắt đầu thể hiện. Đôi bàn tay nhỏ nhắn, trắng hồng của nó cẩn thận cầm cây chì sáp đen khoanh một vòng tròn rõ to. Đôi mắt đen long lanh chăm chú nhìn bức ảnh rồi khoanh hai vòng tròn nhỏ hơn màu tím. Thì ra, đó là khuôn mặt của tôi - mà đúng hơn là cục đá méo mó đến thảm hại và chiếc kính bị lệch gọng gần nửa mặt. Tôi cảm thấy tội nghiệp cho khuôn mặt của mình quá. Còn Linh không biết sự có mặt của tôi, vẫn cái vẻ vui tươi, nó tiếp tục vẽ. Mái tóc tết đuôi sam của nó lúc lắc, cái miệng hồng tươi vừa vẽ vừa cười. Bàn tay nó vẫn tiếp tục tạo cho tôi một mái tóc đen buộc vểnh lên như cái đuôi gà và được điểm trang bằng một chiếc nơ xanh xinh xinh. Chợt ánh mắt Linh bỗng trở nên tinh nghịch lạ thường, gương mặt vui tươi hẳn lên, đôi má hồng hào, chân cứ đập vào thành bàn và còn hát nữa. Không biết nó nghĩ ra trò gì đây.

Tay cầm một viên sáp đỏ. Linh viền thành hình một chiếc môi - giống như một quả chuối. Nó chọn cây sáp màu đỏ, nhưng chỉ tô một nửa, còn dùng màu xanh tô nửa còn lại. Vậy là môi của tôi có những hai màu - thật nghịch ngợm. Nhưng ánh mắt của nó lại càng thích thú hơn, miệng nó cười tươi hơn khi dùng màu hồng chấm vào giữa má tôi.

Tôi không thể hiểu nổi Linh đang vẽ cái gì. Sờ lên má, trời ơi, thì ra đó là cái mụn mới mọc của tôi. Chuyện gì nó cũng nghĩ ra được. Cô nàng vẫn tiếp tục vẽ. vẻ mặt vẫn tươi vui.

Nhưng càng về sau, Linh càng thấm mệt. cố vẽ cho tôi một chiếc áo màu hồng thật độc đáo tôi yêu thích. Mồ hôi nó bắt đầu lấm tấm, mặt nó đỏ lên. Dường như để tô một chiếc áo với rất nhiều bông hoa như vậy là rất khó khăn với nó, nhưng nó vẫn rất say sưa vẽ. Bàn tay nhanh nhẹn tô màu, ánh mắt long lanh dễ thương, mái tóc lúc lắc. Cuối cùng Linh cũng hoàn thành bức tranh. Nó vui vẻ chạy ra khoe với tôi

Sau lần tận mắt xem Linh vẽ, tôi thấy Linh thật đáng yêu. Biết đâu trong tương lai em gái tôi sẽ trở thành một họa sĩ nổi tiếng.

Tả chị gái của em - Mẫu 3

Gia đình em có bốn thành viên, bao gồm có bố mẹ và hai chị em gái chúng em. Gia đình em luôn yêu thương, chăm sóc lẫn nhau, hai chị em em thì thường chia sẻ với nhau những vui buồn của cuộc sống, học tập. Với em, chị gái của mình không chỉ là một người chị mẫu mực luôn nhường nhịn, chăm sóc của em mà còn là một người bạn tri kỉ, một người mà em yên tâm khi tâm sự những gì đã trải qua trong cuộc sống.

Chị của em năm nay mười lăm tuổi, tuy hai chị em có sự cách biệt về tuổi tác nhưng không vì vậy mà chúng em xa cách, bất đồng. Em và chị gái của mình rất hợp tính nên có thể dễ dàng tâm sự, nói chuyện một cách thoải mái nhất. Mọi người thường nói nhà mà có hai chị em gái thì thường xuyên xảy ra tranh giành, xung đột, chị em thường khắc khẩu, không hợp nhau.

Nhưng điều ấy không hề xảy ra trong quan hệ của chị em em, chúng em luôn yêu quý và ý thức được vị trí cũng như trách nhiệm của mình, đối với chị em thì luôn nhường nhịn, chăm sóc cho em. Còn em thì yêu thương, tôn trọng chị của mình. Chị của em vô cùng xuất sắc, không những là một học sinh ưu tú của lớp mà còn là một người cán bộ lớp đầy mẫu mực, chị em tuy học giỏi nhưng không hề tỏ ra kiêu căng, luôn quan tâm giúp đỡ đến bạn bè cũng như những người xung quanh mình.

Chị em nổi tiếng trong trường vì những đức tính tốt bụng, khiêm nhường ấy, vì thế mà mỗi lần có người nhắc đến chị em là em không kìm nổi sự tự hào dâng trào trong mình. Chị em không chỉ là một học sinh ưu tú mà còn là một người con ngoan của gia đình em. Chị luôn lễ phép với bố mẹ, ông bà, chăm sóc, nhường nhịn em.

Chị còn là một người vô cùng đảm đang, những công việc nhà đều được chị hoàn thành một cách xuất sắc, chị có thể nấu cơm, rửa bát, quét nhà. Chị nấu ra rất nhiều những món ăn ngon, trong đó món ăn mà em yêu thích nhất đó chính là món trứng cuộn của chị làm. Những lát trứng cuộn vàng ươm, được chị tráng một cách khéo léo, hương vị thơm ngon không kém món ăn do mẹ em làm là bao.

Em có một người chị tuyệt vời, đó là người luôn chăm sóc, quan tâm tận tình, cũng là một người bạn mà em tin tưởng khi chia sẻ những buồn vui của cuộc sống, học tập, chị luôn lắng nghe với thái độ chân thành và cho em những lời khuyên thật bổ ích.

Tả chị gái của em - Mẫu 4

Gia đình em có bốn người: bố mẹ và hai chị em em. Em rất yêu bố và mẹ nhưng chị gái lại gần gũi với em hơn cả. Em rất quý mến chị.

Chị gái của em cao nhưng đầy đặn. Bố mẹ vẫn nói, khi sinh chị ra, chị to nhất nhà hộ sinh nên sau này nuôi rất dễ. Chị lớn như thổi vậy. Khuôn mặt trái xoan với các nét thanh thoát khiến chị em rất xinh. Nước da bánh mật của chị có lúc hồng hào, dễ mến. Chị rất hay cười và hay trả lời những câu hỏi của mọi người bằng nụ cười tươi tắn.

Chị học giỏi những môn tự nhiên và học rất nhẹ nhàng, không vất vả như em. Mẹ bảo chị thông minh giống bố. Đối với em, chị rất tận tình chỉ bảo và chăm sóc. Bài vở của em chị thường xuyên xem xét và giảng giải. Lạ là chị giảng em thấy dễ nghe và nhanh hiểu hơn. Gần chị em cảm thấy tự tin hơn, có chị ở bên em cảm thấy to tát hơn, khỏe mạnh hơn chẳng sợ ai bắt nạt. Em thầm cảm ơn bố mẹ đã sinh ra chị.

Năm ngoái chị đi học xa nhà. Nhà em im ắng hẳn đi, cửa nhà không có chị em cảm thấy rộng ra hẳn thế. Mỗi sáng ngủ dậy chỉ còn mỗi một mình em trong nhà, em rất buồn và nhớ chị, không muốn ngồi dậy nữa. Những ngày chị còn ở nhà, vào giờ này em đã nghe thấy tiếng bát đĩa được chị rửa dưới nhà và tiếng đàn chị tập cần mẫn. Tiếng đàn của chị mạnh mẽ và đầm ấm lắm.

Chị đã có công lớn trong việc dạy em đánh đàn, nghĩ lại mà em thấy nhớ những ngày tháng đó quá. Sao hồi đó cứ “ghét” và oán chị. Quả thật chị rất nghiêm khắc, không ngày nào chị không bắt em ngồi bên đàn một tiếng, chỉ trừ khi ốm. Chị khẳng định tập đàn là thời gian thư giãn, nghỉ ngơi và coi như tập bài thể dục vậy. Quả thực nhìn dáng chị ngồi lắc lư bên cây đàn em thấy chị vừa thanh cao vừa thư thái.

Bây giờ, mỗi khi buồn và nhớ chị, em lại ngồi bên chiếc đàn organ xinh xắn đánh những ca khúc chị đã dạy em. Em thích nhất là bài “Những ngọn nến” vì chị rất hay hát bài đó. Hiện giờ chị gái đang ở cách xa em hàng ngàn cây số nhưng hình ảnh của chị, giọng nói, tiếng cười của chị,… tất cả vẫn hiển hiện rõ nét quanh em.

Đây là góc bàn chị vẫn ôm em ngồi xem vô tuyến, đây là bình nước sáng sáng chị vẫn tưới hoa, đây là chiếc gương hai chị em vẫn nghiêng ngó soi chung, đây là chiếc ghế nhỏ chị ngồi cặm cụi nhặt rau, rửa bát,… Trong nhà, đồ vật nào cũng có dấu ấn của chị, cả nhà em luôn lo lắng và nhớ chị nhiều lắm. Khi vắng chị, em càng nhớ thương chị nhiều hơn.

Em mong chị học thật giỏi và khóa học của chị kết thúc sớm để chị sớm về với gia đình. Trước mắt học kì II này em phải phấn đấu để đạt điểm cao. Có vậy em mới được sang chơi cùng chị trong dịp nghỉ hè này.

Tả chị gái của em - Mẫu 5

Bố mẹ em có hai người con: chị gái và em. Chị luôn là tấm gương để em noi theo. Em rất yêu thương chị gái của mình.

Chị gái hơn em 9 tuổi, khi em lên học lớp 5, chị đã là sinh viên năm thứ hai Đại học Y khoa Hà Nội. Chị rất xinh đẹp, có nước da trắng hồng như làn da mẹ. Chị để tóc dài, óng mượt, phong cách trang trọng thướt tha. Hàm răng của em không đều và trắng đẹp như hàm răng chị. Nhưng cả hai chị em đều có má lúm đồng tiền. Mỗi khi chị cười, mọi buồn phiền tưởng như không tồn tại. Nụ cười ấy tỏa sáng và rạng ngời niềm vui.

Chị gái của em có đôi bàn tay búp măng xinh xắn. Chị siêng năng từ nhỏ, học được ở bà và mẹ bao điều tốt đẹp: dịu dàng, chu đáo, ngăn nắp, khéo léo. Chị biết nấu nhiều món ăn ngon, có tài cắm hoa và thích trang trí. Chị sống sạch sẽ và nền nếp. Em noi gương chị, cố bắt chước học theo, làm theo.

Chữ chị viết rất đẹp, học giỏi các môn tự nhiên và tiếng Pháp. Chị luôn là học sinh giỏi những năm học phổ thông và được xét tuyển thẳng vào Đại học. Hai năm liền, chị được học bổng toàn phần. Hè nào về nhà, chị cũng dành dụm ít tiền mua quà biếu bà, tặng bố mẹ và cho em gái. Người nào cũng vui khi nhận được quà của chị.

Chị thích mặc quần bò, vận áo màu trang nhã. Áo quần cũ nhưng trông chị mặc toát lên một vẻ đẹp bình dị, kín đáo, khiêm nhường. Bà con, anh em nội ngoại, bạn học cũ và mới, ai cũng quý mến chị. Bà thường nhắc em: "Cháu cố lên, học giỏi như chị …". Mỗi lần được giấy khen học sinh tiên tiến đem về, bố mẹ lại cười và nói: "Con gái út ít của bố mẹ học giỏi gần bằng chị rồi đấy, cố lên con ạ !

Chị gái tôi là như thế đấy, duyên dáng đáng yêu và luôn xuất sắc. Tôi luôn ngưỡng mộ chị của mình và cố gắng để bố mẹ vui lòng giống như chị.

Tả chị gái của em - Mẫu 6

Giang Hương là tên của chị gái tôi. Chị tôi năm nay mười lăm tuổi, cái tuổi "bẻ gãy sừng trâu". Chị đang học lớp Mười trường Trưng Vương.

Chị có dáng người cân đối, có thể nói là đẹp, một vẻ đẹp toát ra ở một cô gái đang tuổi dậy thì. Nhìn chị, người ta bị thu hút bởi mái tóc dài và dày ôm lấy khuôn mặt trái xoan, xinh xắn lúc nào cũng hồng lên như được thoa một lớp phấn. Đôi mắt tròn, to, trong sáng giống như mắt bồ câu. Hai hàng mi dài uốn cong một cách tự nhiên làm cho đôi mắt vốn đã đẹp nay càng có phần duyên dáng hơn. Cái miệng tươi với đôi môi đỏ thắm giống như bông hoa hải đường mới nở.

Chị là một người vui tính, thích ca hát, chẳng thế mà lớp 10A đã đặt cho chị một biệt hiệu "con chim sơn ca của lớp". Chị có rất nhiều bạn, bởi trong quan hệ đối xử với bạn bè, chị là người biết quý trọng tình bạn. Chị thường dạy tôi: "Phải có tính khiêm nhường và sự tôn trọng lẫn nhau, mình mới có được những người bạn tốt!"

Chị tôi học rất giỏi, môn học mà chị ưa thích nhất là môn Ngữ văn. Ngay từ lúc còn rất nhỏ, chị đã thích đọc sách. Từ truyện dân gian đến truyện khoa học, chị đều học. Những lúc rảnh rỗi, chị thường kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích của các dân tộc trên thế giới. Giọng chị ấm áp, truyền cảm, tôi nghe tưởng như muốn nuốt lấy từng lời của chị.

Chị tôi không chỉ là một cô gái thông minh, học giỏi, hát hay mà còn là một người chăm làm. Việc gì đến tay chị cũng đều được chị hoàn thành một cách chu đáo, cẩn thận. Tôi rất yêu chị bởi chị là tấm gương sáng để tôi học tập và noi theo.

Tả chị gái của em - Mẫu 7

Tôi và chị ở cách nhau 60 km, cứ mỗi tháng chị về thăm tôi một tối rồi lại đi. chính vì không thường xuyên được gặp nhau nên lúc nào tôi cũng nhớ chị, chỉ mong chị nhanh về với tôi. Người mà tôi nhắc đến chính là người chị gái mà tôi yêu quý nhất.

Trong mái nhà yêu quý của tôi luôn có bốn người: ba, mẹ, tôi và chị gái. Nhưng bắt đầu từ khi chị thi đỗ đại học, trong nhà bắt đầu vắng bóng chị. Chị gái tôi ở nhà vẫn thường gọi là chị Nhím, tên gọi vậy nhưng chị hiền lắm. Mẹ thường kể lại: Khi biết mẹ mang bầu tôi chị mới lên lớp 5 nhưng chị rất đảm đang, việc gì cũng kêu mẹ để Nhím phụ giúp không mệt em bé của Nhím.

Mẹ hỏi chị yêu ai nhất, chị bảo yêu em bé nhất. Đúng như vậy đấy các bạn ạ, mười ba năm được sống cùng bố mẹ và chị, tôi luôn được chị yêu thương và che chở. Tôi nhớ nhất cái dáng cao cao gầy gầy của chị. Nếu tính về cân nặng tôi nặng hơn chị nhưng ngày nào đi học chị cũng đèo tôi trên chiếc xe đạp mini mà ba tặng chị khi thi đỗ vào trường chuyên.

Những ngày nắng, mồ hôi bết trên vầng trán thanh tú của chị, thế nhưng nhất định chị không để tôi đi xe một mình. Ba vẫn kêu ca, chị chiều tôi còn hơn cả ba mẹ. Chị lúc nào cũng cần mẫn như con ong thợ hiền lành, bao nhiêu việc nhà cứ không đi học chị lại phụ mẹ. Bàn tay chị nhỏ bé nhưng nét chữ thì rất đẹp, 12 năm phổ thông chị luôn là học sinh giỏi toàn diện.

Chị là niềm tự hào của ba mẹ, các thầy cô giáo và đặc biệt là của tôi. Khi chị còn đang học cấp ba, ngày nào ở nhà chị cũng cùng tôi học bài, chị học nhanh lắm, cầm cái bút chị cũng hỏi tôi tiếng Anh gọi là gì? Câu trả lời của tôi mà đúng thì hôm đó chị sẽ rửa bát cho tôi cả ngày. Học với chị cái gì cũng dễ, chị dạy tôi học công thức toán bằng thơ.

Chị sống chan hòa nên bạn bè ai cũng mến, các anh các chị thường kéo đến nhà tôi mỗi chiều thứ bảy để học bài chung. Mỗi hôm như thế tôi lại được thấy chị trong vai trò của một nhóm trưởng lãnh đạo đại tài. Chị Nhím của tôi rất khéo léo, với sự sáng tạo của mình bao nhiêu đồ chơi, hộp bút của tôi đều do chị chế tạo ra. Ống đựng bút bằng vỏ hộp kem đánh răng, đèn lồng bằng vỏ hộp bánh.

Khi chị chuẩn bị bắt đầu vào lớp 10, chị khoác trên mình bộ áo dài trắng thướt tha, đồng phục của trường chị. Lúc đó, tôi thấy chị đẹp thật. Với tôi chị chính là thiên thần trong giây phút đó. Với đôi mắt to tròn thông minh, tôi vẫn hay trêu chị mắt bồ câu. Chị lúc nào cũng chỉ cười hiền, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp.

Trong nhà, ngoài ba mẹ, người mà tôi nghe lời và kính phục nhất vẫn chính là chị. Tôi vẫn hằng ao ước và luôn cố gắng thật ngoan, học thật giỏi để được vào đại học giống chị.

Tả chị gái của em - Mẫu 8

Gia đình em có bốn người: bố mẹ và hai chị em em. Em rất yêu bố và mẹ nhưng không hiểu sao, chị Bích Hà lại gần gũi với em hơn cả. Em vừa yêu lại vừa ngại chị.

Chị Hà của em cao nhưng đầy đặn. Bố mẹ vẫn nói, khi đẻ ra chị to nhất nhà hộ sinh nên sau này nuôi rất dễ. Chị lớn như thổi vậy. Khuôn mặt trái xoan với các nét thanh thoát khiến chị em rất xinh. Nước da bánh mật của chị có lúc hồng hào, dễ mến. Chị rất hay cười và hay trả lời những câu hỏi của mọi người bằng nụ cười tươi tắn. Chị học giỏi những môn tự nhiên và học rất nhẹ nhàng, không vất vả như em. Mẹ bảo chị thông minh giống bố.

Đối với em, chị rất tận tình chỉ bảo và chăm sóc. Bài vở của em chị thường xuyên xem xét và giảng giải. Lạ là chị giảng em thấy dễ nghe và nhanh hiểu hơn. Gần chị em cảm thấy tự tin hơn, có chị ở bên em cảm thấy to tát hơn, khỏe mạnh hơn chẳng sợ ai bắt nạt. Em thầm cảm ơn bố mẹ đã sinh ra chị Bích Hà và bố mẹ lại sắp xếp cho em làm em gái của chị.

Năm ngoái chị đi học xa nhà. Nhà em im ắng hẳn đi, cửa nhà không có chị em cảm thấy rộng ra hẳn thế. Mỗi sáng ngủ dậy chỉ còn mỗi một mình em trong nhà, em rất buồn và nhớ chị, không muốn ngồi dậy nữa. Những ngày chị còn ở nhà, vào giờ này em đã nghe thấy tiếng bát đĩa được chị rửa dưới nhà và tiếng đàn chị tập cần mẫn. Tiếng đàn của chị mạnh mẽ và đầm ấm lắm. Chị đã có công lớn trong việc dạy em đánh đàn, nghĩ lại mà em thấy nhớ những ngày tháng đó quá. Sao hồi đó cứ “ghét” và oán chị. Quả thật chị rất nghiêm khắc, không ngày nào chị không bắt em ngồi bên đàn một tiếng, chỉ trừ khi ốm. Chị khẳng định tập đàn là thời gian thư giãn, nghỉ ngơi và coi như tập bài thể dục vậy. Quả thực nhìn dáng chị ngồi lắc lư bên cây đàn em thấy chị vừa thanh cao vừa thư thái. Bây giờ, mỗi khi buồn và nhớ chị, em lại ngồi bên chiếc đàn oóc-gan xinh xắn đánh những ca khúc chị đã dạy em. Em thích nhất là bài “Những ngọn nến” vì chị rất hay hát bài đó.

Hiện giờ chị Hà đang ở cách xa em hàng ngàn cây số nhưng hình ảnh của chị, giọng nói, tiếng cười của chị,… tất cả vẫn hiển hiện rõ nét quanh em. Đây là góc bàn chị vẫn ôm em ngồi xem vô tuyến, đây là bình nước sáng sáng chị vẫn tưới hoa, đây là chiếc gương hai chị em vẫn nghiêng ngó soi chung, đây là chiếc ghế nhỏ chị ngồi cặm cụi nhặt rau, rửa bát,… Trong nhà, đồ vật nào cũng có dấu ấn của chị, cả nhà em luôn lo lắng và nhớ chị nhiều lắm. Khi vắng chị Hà em càng nhớ thương chị nhiều hơn.

Tả chị gái của em - Mẫu 9

Em lớn lên trong lời ru ngọt ngào của mẹ, trong sự nghiêm khắc và ân cần của cha. Không chỉ thế, em còn lớn lên trong tình yêu thương vô bờ bến của chị. Chị là người mà em yêu quý và vô cùng kính trọng.

Chị em năm nay vừa tròn hai mươi tuổi, đang là sinh viên năm thứ ba của trường đại học Y Hà Nội . Chị có dáng người thanh mảnh cùng với nước da trắng hồng. Mẹ em từng nói: “Ai có khuôn mặt trái xoan và cái mũi dọc dừa thì thường sẽ rất xinh đẹp” quả không sai. Chị em có vẻ ngoài nữ tính và dịu dàng.

Em đặc biệt ấn tượng với đôi mắt của chị. Đôi mắt chị rất đẹp, nó như biết nói, biết cười biết động viên mỗi khi em buồn, biết chia sẻ mỗi khi em có chuyện vui. Trong đôi mắt chị em có thể nhìn thấy cả một biển trời yêu thương chị dành cho gia đình. Chị em có mái tóc đen dài mượt mà như dòng thác đổ, dài đến tận gấu áo. Mỗi khi đi học chị thường buộc cao mái tóc ấy lên và thắt một chiếc nơ nhỏ trông vừa năng động, hoạt bát lại vừa dễ thương, tinh nghịch. Chị có đôi bàn tay thon dài với những ngón tay tháp bút rất đẹp.

Chị em hiền nhưng cũng rất nghiêm khắc. Mỗi khi em mắc lỗi chị sẽ nhẹ nhàng khuyên nhủ bảo ban chỉ ra cho em thấy cái sai trong hành động của mình để sau đó tự tìm cách sửa chữa. Ngoài ra, gọn gàng và ngăn nắp cũng chính là một trong những đức tính tốt của chị. Nhờ có chị mà căn nhà nhỏ xinh của chúng em luôn ngăn nắp và thoáng mát.

Chị còn có sở thích nấu ăn và làm vườn. Mỗi buổi chiều chủ nhật hàng tuần, cả nhà lại có dịp cùng thưởng thức những món ăn chị làm. Tuy bây giờ chỉ thi thoảng mới được ăn những món chị làm nhưng em vẫn cảm thấy ngon vô cùng, mỗi khi nhớ đến chị, em cũng nhớ cả những món ăn chị làm nữa. Khu vườn trước nhà nhờ có đôi bàn tay chị mà lúc nào cũng tràn ngập hương thơm và rực rỡ sắc màu mời gọi những anh ong, chị bướm đến hút mật đùa vui.

Em yêu chị rất nhiều. Chị là tấm gương sáng để em học tập và noi theo.

Tả chị gái của em - Mẫu 10

Người ta vẫn thường nói “Chị ngã em nâng”. Những người chị em ruột thịt phải đoàn kết, yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau. Tôi thật may mắn khi có một người chị gái lúc nào cũng nhường nhịn, yêu thương và nâng đỡ mình.

Chị gái tôi tên là Ánh Dương. Mọi người vẫn thường gọi chị bằng cái tên thân thương là Bống. Năm nay, chị đã học lớp 8 nên chị cao hơn tôi những hai cái đầu. Dáng chị Bống cao dong dỏng, mảnh mai. Mẹ tôi thường bảo do chị biếng ăn nên mới có vẻ mảnh mai đó. Nhưng tôi lại thấy vóc dáng ấy của chị rất phù hợp để khoác lên bộ áo dài trắng thướt tha hay những chiếc váy xòe bồng bềnh. Những lúc chị mặc áo dài hay váy, trông chị mới xinh đẹp, duyên dáng làm sao.

Chị tôi có làn da trắng bóc, hồng hào. Gương mặt của chị hình trái xoan thanh thoát. Gương mặt ấy rất phù hợp với mái tóc xoăn sóng bồng bềnh mà chú Quân mới tạo kiểu cho chị. Mọi người thường khen chị ra dáng một cô thiếu nữ rồi. Chị lại chớp chớp hàng mi cong vút tỏ vẻ ngại ngần. Mắt chị Bống đẹp lắm! Đôi mắt bồ câu to tròn, đen láy, long lanh như chứa nước. Dưới đôi mắt hút hồn ấy là chiếc mũi cao dọc dừa. Tôi nhớ mỗi lần tôi làm chị cáu, chiếc mũi lại đỏ bừng lên vì tức giận. Biết vậy, tôi lại làm trò nũng nịu là chị lại mỉm cười cho qua. Tôi thích nhất là đôi môi của chị. Đôi môi trái tim lúc nào cũng đỏ hồng căng mọng. Ngay cả khi chị cất giọng dặn dò, dạy dỗ, quát tháo vì tôi chưa vâng lời, tôi vẫn thấy đôi môi ấy đáng yêu.

Chị tôi là một người con ngoan, một người chị đáng mến, một học sinh gương mẫu. Mỗi ngày, chị tôi đều dậy sớm học bài hay phụ giúp mẹ nấu đồ ăn sáng. Chị là niềm tự hào của cả gia đình tôi khi chị chăm ngoan học giỏi và giành nhiều giải thưởng trong các kì thi. Chị chơi đàn piano rất cừ. Tôi rất ngưỡng mộ chị khi được đi xem chị vừa đàn, vừa hát trên sân khấu. Giọng hát chị Bống cũng trong trẻo, ngọt ngào như giọng nói của chị vậy. Hồi tôi lên 5, tôi đòi chị cho mình tập đàn. Tôi còn nhỏ nên đôi tay cứ lóng ngóng gõ sai phím. Bỗng, chị ấy dùng tét vào tay tôi. Tiếng đàn kêu vang. Tôi gào khóc giận dỗi. Chị hoảng hốt, cầm tay tôi và ôm tôi dỗ dành.

Mời bạn đánh giá!
  • Lượt tải: 08
  • Lượt xem: 1.693
  • Dung lượng: 224,7 KB
0 Bình luận
Sắp xếp theo