Tập làm văn lớp 5: Tả một đồ vật hoặc món quà có ý nghĩa đối với em Dàn ý & 11 bài văn tả con heo đất, con lật đật, con búp bê...

TOP 11 bài văn Tả một đồ vật hoặc món quà có ý nghĩa sâu sắc với em SIÊU HAY, mang tới những thông tin bổ ích về các đồ vật, món quà ý nghĩa để các em viết bài văn kiểm tra viết Tả đồ vật - Tuần 25 đạt điểm 9, điểm 10.

 Món quà

Với dạng đề bài này, các em có thể tả đồ vật, tả món quà như con gấu bông, con heo đất, hộp đựng bút... Vậy mời các em cùng theo dõi bài viết dưới đây của Download.vn để có thêm nhiều ý tưởng hay cho bài văn tả đồ vật của mình.

Dàn ý tả đồ vật hoặc món quà có ý nghĩa sâu sắc với em

I. Mở bài: Món quà định tả là món quà gì? Em có từ bao giờ và do đâu mà có?

- Món quà em định tả là một chiếc cặp mới.

- Bố tặng khi em đạt danh hiệu học sinh xuất sắc.

II. Thân bài:

- Tả bao quát:

+ Cặp hình chữ nhật, được làm bằng da thuộc.

+ Cặp mới nguyên, khổ to và dày, màu da đen bóng.

+ Loại cặp có quai xách và dây mang.

- Tả từng bộ phận:

+ Bên ngoài: Mặt cặp mịn, mềm, sờ êm và mát tay. Nắp cặp hình chữ nhật hơi vát ở hai bên. Trên mặt cặp có in hình hai chú chó trắng đang nô đùa trên thảm cỏ xanh.

+ Hai bên cặp có hai khoá mạ kền sáng bóng. Mỗi lần mở ra đóng vào nghe “tanh tách” thật vui tai.

+ Nắp cặp có gắn một quai xách bằng nhựa cong cong như một cái cầu.

+ Bên trong: Cặp gồm ba ngăn:

+ Ngăn thứ nhất nhỏ, em dùng để cất các dụng cụ học tập.

+ Ngăn thứ hai và ba to hơn, em làm phòng ở cho các cô cậu sách vở. Các ngăn đều làm bằng da đen mềm và mịn.

III. Kết luận: Cảm nghĩ của em.

Em thích cái cặp bố mua vì đây là một kỉ niệm đánh dấu những ngày tháng học tập với sức cố gắng của em. Em sẽ giữ mãi chiếc cặp thân thương này.

>> Tham khảo thêm: Dàn ý tả một đồ vật hoặc món quà có ý nghĩa

Tả đồ vật có ý nghĩa sâu sắc với em

Tả chiếc cặp

Kỉ niệm về chiếc cặp mà em đựng sách vở đi học mãi mãi ở trong tâm trí em. Đã một năm trôi qua rồi, thế mà mỗi lần nghĩ đến, em vẫn còn cảm thấy nôn nao, bồn chồn đến lạ.

Hồi ấy, em đang còn sử dụng chiếc cặp của chị Hai lúc chị học ở Tiểu học. Chiếc cặp vẫn còn sử dụng tốt, chỉ nứt một số đường may ở trong các ngăn cặp và miệng cặp. Sách vở và đồ dùng học tập thường bỏ lẫn với nhau vì chỉ còn lại có một ngăn. Nhưng không phải vì thế mà em buồn. Trái lại em rất quý và rất yêu chiếc cặp vì nó là vật kỉ niệm của chị em. Chị Hai bây giờ là sinh viên năm thứ nhất khoa Quản trị Kinh doanh rồi. Em muốn nâng niu vật kỉ niệm ấy bên mình như thầm hứa với chị Hai sẽ noi theo gương chị. Do vậy mà em không đòi hỏi bố phải mua cặp mới cho em. Nhưng rồi vào một buổi học cuối học kì II năm lớp Ba, tan học, mưa tầm tã sách vở và đồ dùng học tập ngày hôm ấy lại khá nặng, tất cả đều dồn vào cặp nên khi nước mưa thấm vào đã làm đường chỉ khâu dưới đáy cặp bị bung ra. Và thế là bao nhiêu sách vở, đồ dùng học tập của em bị rơi xuống mặt đường. Em nhặt sách vở và đồ dùng học tập lên gói chung vào tấm ni lông tất tả chạy về nhà. Thấy em ôm chồng sách vở trên tay, vai đeo chiếc cặp không, bố hỏi: “Sao con không bỏ vào cặp?”. Em vừa cởi quai đeo vừa nói với bố: “Cặp hỏng rồi bố ạ!”. Bố nhìn em, nhìn chiếc cặp đã thủng đáy, rồi quay sang âu yếm nói: “Đừng buồn nghe con! Bố bận công chuyện quá không để ý đến chiếc cặp của con. Mẹ con lại đi làm xa, chắc cũng không biết chuyện này, thông cảm cho bố mẹ. Chiều nay, bố đưa con ra chợ thị xã, mua chiếc khác”. Thế là em đành phải từ biệt chiếc cặp, đế nó lên giá sách như lưu giữ lại một vật kỉ niệm của chị mình.

Chiếc cặp mà em có trong tay bây giờ là một chiếc cặp tuyệt đẹp! Có lẽ nó đẹp thuộc loại nhất, nhì trong lớp, bởi nó vừa mới lại vừa tốt, kiểu cặp trông rất xinh và rất tiện lợi. Chất liệu chiếc cặp được may bằng vải ni lông tổng hợp màu xanh lá cây. Chiều dài độ ba mươi lăm xăng-ti-mét, chiều rộng chừng hai mươi lăm xăng-ti-mét. Phía trên có quai xách. Đằng sau có hai quai đeo làm bằng chỉ dù to bản, vừa chắc lại vừa êm vai. Phía trước cặp có hai khoá móc láng bóng được mạ kền. Chỉ cần bấm nhẹ vào hai cái nút nhỏ lên như hai đầu đũa, móc bật ra là em có thể mở cặp một cách nhanh chóng, thuận tiện. Phía trong nắp cặp là một đường dây kéo tạo thành một cánh cửa đóng kín ba ngăn cặp. Nắp cặp được làm bằng một miếng mi-ca mỏng và được trang trí bằng một tấm hình chụp vị thuyền trưởng Sinbad trong bộ phim “Cuộc phiêu lưu của Sinbad” làm tăng thêm vẻ đẹp của chiếc cặp.

Chiếc cặp được cấu tạo ba ngăn. Ngăn giữa rộng hơn, em dùng để toàn bộ sách vở trong buổi học. Còn hai ngăn kia dùng để đồ dùng học tập và tấm vải mưa. Thật là tiện lợi. Đã gần một năm rồi mà chiếc cặp vẫn còn y như mới mua tuần trước. Đi học về, bao giờ em cũng dùng một miếng vải mỏng lau sạch bụi bặm hoặc nước mưa rồi mới để vào góc học tập của mình.

Chiếc cặp đã trở thành người bạn thân thiết của em từ dạo đó. Và bây giờ, ngày ngày, chiếc cặp lại cùng em tung tăng đến trường, rồi lại cùng em trở về nhà trong niềm vui vì những điểm mười mà em đạt được.

Tả hộp đựng bút

Đầu năm học lớp bốn, chú Hưng ghé qua nhà em chơi, tặng em một cái hộp đựng bút. Chú bảo: “Chú mua cho cháu để cháu tiện dùng vì lên lớp lớn rồi.”.

Em sung sướng cảm ơn chú và mở giấy gói ra xem. Hộp bút hình chữ nhật, làm bằng nhựa tốt màu xanh lơ, dài hơn một gang tay em, rộng bảy xăng-ti-mét, dày độ hai xăng-ti-mét. Vỏ ngoài của hộp in hình búp bê màu tím nhạt thật xinh xắn, nổi bật trên nền xanh của vỏ hộp. Hộp bút có thể đóng mở nhờ một thanh thép trắng ở nắp hộp và hai thanh nam châm ở phần thanh của hộp. Khi mở nắp, nắp hộp lộ ra một tầng nhỏ bắc xếp nối với đáy hộp. Tầng bé nhỏ này có thể đựng bút chì, nhãn vở, tẩy... Phần đáy hộp có cái giắt bút ép bằng nhựa dẻo và một ô nhỏ để đựng cái gọt bút chì. Em lau bút viết sạch sẽ rồi đặt tất cả dụng cụ học tập của em vào hộp bút cẩn thận. Ngắm nghía cái hộp bút, em rất hài lòng và tự nhủ từ đây không phải để viết máy vào ngăn cặp nữa. Có hộp bút, em lấy dụng cụ học tập nhanh hơn, việc giữ gìn bút viết tốt hơn nhiều. Mỗi khi học xong, em đều lau hộp bút bằng một mảnh vải mềm và để nó vào cặp nhẹ nhàng, ngay ngắn. Em giữ gìn hộp bút cẩn thận để nó không bị sờn, trầy lớp nhựa bóng bên ngoài. Như một dũng sĩ cận vệ, cái hộp bút bảo vệ dụng cụ học tập của em bền, đẹp. Mỗi buổi học, em như nghe hộp bút thì thầm: “Tiến lên, cô học trò nhỏ. Chúng tôi sẽ giúp cô bước vào sự nghiệp mai sau.”.

Món quà của chú Hưng thật thực tế và hữu dụng. Hộp bút còn giữ thẻ thư viện của em không bị cong, nhăn góc. Mỗi lần mở hộp bút ra dùng em đều nhớ chú Hưng. Em cố gắng học giỏi để bố mẹ vui lòng và đền đáp lại sự quan tâm của chú Hưng dành cho em.

Tả heo đất

Một hôm đi chợ cùng ngoại, em thấy người ta bày bán nhiều con heo đất ngộ nghĩnh, rất đẹp. Em trầm trồ: “Heo đất đẹp ghê, ngoại ha.”. Ngoại không nói gì, chỉ cười. Không ngờ ngay hôm sau, ngoại mua chú heo đất về, đặt nó nằm trên tủ sách của em. Đi học về, nhìn thấy chú heo đất trên tủ, em reo lên sung sướng, chạy ra nhà sau tìm ngoại để cảm ơn ngoại.

Chú heo đất to bằng cái ấm tích, hình dáng giống chú heo vẽ trong tranh Đông Hồ. Lưng chú heo sơn màu hồng sen, láng bóng. Bụng chú heo để trần màu mộc hồng hồng của đất nung, không tô vẽ gì. Đầu chú heo vẽ tai, mắt bằng mực tàu màu đen. Mũi của chú được làm nhô ra, sơn đỏ ở cả hai lỗ mũi. Hai tai chú heo đất như hai chiếc lá nhú lên. Hai má heo hồng hào như tô phấn. Khuôn mặt chú heo đất thật dễ thương. Với nét vẽ vô cùng biểu cảm của người thợ làm đồ gốm, khuôn mặt chú heo dường như cũng biết vui, biết buồn vậy. Cái thân hình tròn phệ của chú heo đứng vững vàng nhờ bàn chân được nặn bằng phẳng. Đuôi chú heo là một nét vẽ uốn cong rất điệu đàng. Mông chú heo tròn trĩnh. Trên mông trái của chú, người thợ làm đồ gốm đã xẻ một rãnh nhỏ chỉ đủ để xếp tờ giấy bạc nhét vào bụng heo.

Heo đất dùng để đựng tiền tiết kiệm. Ngoại dặn em phải cho heo đất “ăn”, không thì heo “đói”.Do vậy, mỗi ngày em đều tiết kiệm tiền mẹ cho ăn quà, để cho heo đất “ăn”. Chú heo đất, ngoài việc là “ngân hàng tiết kiệm” của em, chú còn là một món đồ chơi để em ngắm nhìn thích mắt. Khuôn mặt chú heo đất xinh xinh, lí lắc và ngô nghê thật đáng yêu. Chú heo đất làm sáng một góc tủ. Em phải giữ gìn chú cẩn thận để chú khỏi vỡ tan. Một năm tiết kiệm bớt tiền quà, em có thể mua sắm dụng cụ học tập, cũng giúp mẹ đỡ tốn nhiều tiền. Như thế, chú heo của em thật đắc dụng.

Em rất cảm động trước món quà của ngoại dành cho em. Chú heo đất chỉ là ý thích cỏn con nhất thời của em. Thế mà ngoại lưu tâm và mua tặng nó cho em. Chú heo đất là tình cảm yêu thương ngọt ngào của ngoại. Em hứa học hành chăm ngoan để ba mẹ vui lòng, cũng là đền đáp tình yêu thương của ngoại dành cho em. Em sẽ giữ gìn chú heo đất cẩn thận và tiết kiệm tiền để tập thói quen chi tiêu hợp lí.

Tả món quà có ý nghĩa sâu sắc với em

Tả cuốn sách Hiểu về trái tim

Nhân dịp sinh nhật của em, mẹ em đã tặng cho em một món quà rất ý nghĩa. Biết em rất thích đọc sách nên mẹ đã tặng em cuốn “Hiểu về trái tim” của Minh Niệm.

Khi mở món quà ra, em rất thích thú. Nghe tên cuốn sách em đã nghĩ rằng, sau khi đọc xong, có thể em sẽ thay đổi cách nhìn, cách cảm về thế giới xung quanh mình.

Quyển sách dày khoảng năm trăm trang. Phía trên bìa sách ghi tên tác giả là Minh Niệm, còn ở phía dưới ghi “Nhà Xuất bản Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh”. Trang bìa được trang trí rất bắt mắt. Bìa sách có một trái tim được tạo thành bởi những chiếc lá màu xanh, bên trên là dòng chữ “Hiểu về trái tim”. Ngay phía dưới đó là hàng chữ “Nghệ thuật sống hạnh phúc”. Vậy là nội dung cuốn sách đã phần nào được hé mở.

Em lật trang bìa để xem qua nội dung của cuốn sách. Sách mới mua nên vẫn còn thơm mùi giấy. Phần đầu sách có ghi lời giới thiệu với nhan đề “Để sống trong hạnh phúc và thương yêu” của Giám đốc First News - Trí Việt Nguyễn Văn Phước. Sau đó lời giới thiệu của Giáo sư Tiến sĩ Trần Văn Khê.

Ngay sau đó là mục lục của cuốn sách. Trước giờ, em vẫn thấy mục lục được in cuối sách nhưng đây là lần đầu em thấy mục lục được in ở ngay đầy sách

Sau đó mới là nội dung của cuốn sách. Thỉnh thoảng, ở mỗi trang sách còn có những hình vẽ, điều này lại càng làm em thích thú hơn nữa. Mẹ em bảo rằng đây là một cuốn sách rất hay, nó khiến chúng ta phải đọc chậm để thưởng thức, để suy nghĩ nhiều hơn về cuộc sống xung quanh mình. Từ đó, mỗi chúng ta có thể nhìn vào chính bản thân mình nữa...

Đây là món quà mẹ tặng mà em rất yêu quý, đồng thời nó cũng có rất nhiều ý nghĩa. Ai đó đã từng nói rằng sách là một kho tàng tri thức, quả thật vậy. Nhờ có sách, con người chúng ta mới có thể hiểu biết sâu rộng hơn về quá khứ, hiện tại, thậm chí là cả tương lai, ta sống nhiều cuộc đời hơn và sâu sắc hơn. Em sẽ đọc và suy nghĩ về cuốn sách để tìm ra những nghệ thuật sống cho riêng mình, cũng là lời cảm ơn tới mẹ vì đã tặng em một món quà quý giá và đầy ý nghĩa...

Tả bức ảnh Bác Hồ

Tôi còn nhớ mãi năm học lớp ba, trong buổi lễ tổng kết trao phần thưởng học sinh hoạt động đội xuất sắc, tôi nhận được bức ảnh Bác Hồ đeo khăn quàng cho một bạn đội viên. Đó là món quà có nhiều ý nghĩa đối với tôi.

Bức ảnh đó không to lắm với chiều dài khoảng chừng bốn mươi xen ti mét, chiều rộng khoảng chừng ba mươi cen ti mét. Khung ảnh được làm bằng gỗ sơn màu vàng nhạt. Run run cầm bức ảnh trên tay, tôi cảm nhận được mùi thơm của gỗ mới và véc ni. Mặt khung ảnh là một tấm gương trong suốt, rất dày. Đằng sau khung ảnh là một miếng gỗ cắt vừa với chiếc khung. Bốn góc phía sau là bốn ốc vít để điều chỉnh cho tấm gương và miếng gỗ vừa khít lại với nhau. Quan trọng nhất là bức ảnh trong khung. Đó là bức ảnh Bác Hồ đeo khăn quàng cho một bạn nhi đồng. Bác mặc bộ quần áo ka ki trắng giản dị, quen thuộc. Mái tóc của Người đã bạc trắng. Bác đang nhìn bạn nhỏ với ánh mắt đầy tự hào và yêu thương. Một nụ cười thân ái nở trên đôi môi của Người. Bạn nhi đồng trong ảnh mặc bộ đồng phục áo sơ mi trắng và váy. Hai bím tóc tết lại gọn gàng hai bên. Chiếc khăn quàng Bác đang đeo lên vai bạn khiến bức tranh trở nên ý nghĩa. Ở phía bên dưới của khung ảnh nổi bật dòng chữ màu đỏ: “đội thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh”.

Ngày nhận được món quà đó, tôi vô cùng xúc động. Tôi đã trang trọng treo nó ở góc học tập của mình. Bức hình nhỏ bé, giản dị nhưng nổi bật trên tường. Bên cạnh bức hình là những tờ giấy khen cùng những món quà kỉ niệm khác trong những năm tôi tham gia công tác đội. Mỗi lần nhìn tầm hình, tôi lại có cảm giác như Bác đang mỉm cười thân ái với tôi, tôi lại như được tiếp thêm động lực để học tập và phấn đấu.

Bức hình tôi được tặng không có nhiều hình ảnh, không có cảnh thiên nhiên hay những hình ngộ nghĩnh mà bọ trẻ nhỏ như chúng tôi thích và thường hay sưu tầm. Nó chỉ là một bức hình bình dị. Bình dị nhưng đó lại là món quà đầy ý nghĩa, không chỉ với tôi mà với tất cả những ai từng trải qua tuổi thiếu niên nhi đồng.

Tả món quà con lật đật

Một buổi sáng tôi đem đồ không dùng vào nhà kho. Đồ đạc ở đây đã bụi bặm và chất đống rồi. Bỗng tôi va chân vào một đồ gì đó, Cúi xuống, đó chính là một con lật đật. Món quà vô giá của tuổi thơ tôi.

Đó là vào năm tôi ba tuổi, bà đã tặng tôi một con lật đật bằng nhựa. Nhà tôi khi ấy không phải khá giả gì, nên con lật đật cũng rất bình thường và đơn giản thôi. Con lật đật không to lắm, nó có hai phần. Lật đật là hai hình tròn ghép với nhau. Phần thân chỉ như một quả bưởi nhỏ ráp với phần đầu như một quả cam. Con lật đật mặc chiếc áo màu đỏ chót. Trên đầu có một nhúm tóc mái, đôi mắt nó đen nháy và chữ chớp chớp mỗi khi đung đưa cả người. Đôi mà của lật đật được tô hồng, đôi môi thì màu đỏ xinh. Khuôn mặt lật đật lúc nào cũng tươi cười, vui vẻ.

Con lật đật có một điều rất thú vị: dù tôi có đẩy nó như thế nào đi chăng nửa: đẩy trước, về sau, bên này, bên kia, ... Nó ngả nghiêng rồi lại đứng thẳng lại như ban đầu. Ban đầu tôi vẫn cố làm ngã nó, nhưng rồi lại bỏ cuộc. Và nó đứng lên với một nụ cười rất tươi, khuôn mặt đầy tự tin.

Ngày tôi còn nhỏ, tôi rất hay khóc nhè: bị ngã một chút cũng khóc, bị trêu cũng khóc, vì thấy con gì sợ cũng òa lên khóc, ... Hôm ấy, tôi lại khóc chỉ vì tự tôi làm tôi ngã trên sàn. Bà đã mang con lật đật ra trước mặt tôi. Sự tò mò về món đồ chơi lạ và xinh xắn thu hút tôi. Bà đẩy con lật đật tứ phía, nhưng nó lại đứng lên. Bà bảo, tôi cũng phải như thế. “Không ai là không bao giờ ngã cả. Nhưng ngã thì vẫn có thể mỉm cười và đứng lên, như con lật đật vật. Cháu bà sau này, cất nước mắt đi, phải sống như lật đật nhé”. Lúc ấy, tôi không hiểu chuyện, chỉ biết lật đật làm được thì tôi cũng phải làm được. Vì quyết không để thua lật đật mà tôi đã cố gắng mạnh mẽ, không khóc nữa. Tôi cũng thường xuyên cầm lật đật đi chơi, đến ngủ tôi cũng ôm lật đật cùng ngủ. Một thời tôi đã gắn bó tha thiết như thế.

Con lật đật bây giờ người bám đầy bụi. Chiếc áo đỏ tươi đã bị phai mờ, một chiếc mắt của lật đật cũng bị hỏng. Những món đồ chơi khác dần thay thế cho lật đật, và tôi cũng dần quên đi hình ảnh bà. Người bà đã gắn bó với tuổi thơ, với những bài học quý giá của tôi, đã dạy tôi sống đẹp, sống tốt như ngày hôm nay. Nhìn con lật đật, tôi lại nhớ những ngày bé, nhớ bà tôi hơn.

Con lật đật đã được đặt ở bàn học trong phòng tôi. Dù nó chẳng đẹp, chẳng mới nhưng nó sẽ là động lực để tôi luôn phấn đấu, không bỏ cuộc.

Tả món quà búp bê

Tuổi ấu thơ đối với mỗi người chắc chắn sẽ rất hạnh phúc và đẹp đẽ. Đó là những kỉ niệm vui buồn có nhau của tuổi học trò là đêm trung thu, là cánh diều no gió,... Còn đối với em, tuổi thơ như một món quà tạo hóa ban tặng. Năm chia tay với Vi - bạn thân của em, Vi đã tặng em một con búp bê bạn tự làm khiến em nhớ mãi.

Búp bê được làm chủ yếu từ bông, len và vải. Em đặt tên cho nó là Bông. Bông có khuôn mặt to, tròn trĩnh màu trắng với đôi má hồng. Đôi mắt tròn xoe, màu đen nhánh rủ dưới hàng lông mi cong. Đôi môi được Vi thêu màu đỏ tươi, lúc nào cũng cười tươi như đang động viên, sẻ chia cùng em. Mái tóc của Bông thẳng, mượt, bằng len vàng óng. Vi cũng cẩn thận làm cho Bông một chiếc bờm đỏ trông đáng yêu như một cô gái mới về nước.

Em coi Bông như một người bạn thân thiết của mình. Tay chân Bông mũm mĩm. Trên tay còn cầm một bông hoa được uốn bằng vải nhung rất đẹp. Bông được khoác lên mình một chiếc áo ngắn tay có nơ nhỏ ở giữa. Nhìn Bông, bao kí ức về Vi lại hiện về trong em. Bông chính là sợi dây vô hình có sức mạnh gắn kết tình bạn của em và Vi.

Em nâng niu và trân trọng Bông lắm. Mỗi tối, em ôm Bông vào lòng, cho Bông ngủ cùng em. Có điều gì buồn vui em đều chia sẻ với Bông. Đằng sau lớp áo mỏng của Bông là một chiếc máy thu âm nhỏ có hai nút xanh và đỏ. Vi dặn em, nếu buồn thì ấn nút xanh, vui thì ấn nút đỏ. Đó là những lời động viên, an ủi, chúc mừng mà Vi đã ghi âm cho em.

Em thấy rất hạnh phúc khi nhận được món quà ý nghĩa này. Em sẽ giữ món quà này như giữ một lời hứa với Vi lúc chia tay. Em sẽ không bao giờ bỏ rơi Bông, luôn giữ Bông bên mình để tình bạn chúng em thêm đẹp và gắn bó.

Tả gấu bông

Mỗi dịp sinh nhật, em đều được mọi người tặng rất nhiều những món quà đẹp với đủ loại khác nhau: nào là đồng hồ, nào là sách vở, nào là truyện, nào là búp bê... Nhưng trong số đó, em lại thích nhất là chú gấu bông mà bố đã mua cho em vào lần sinh nhật thứ 9.

Chú gấu bông ấy to bằng nửa người em, có một màu trắng muốt vô cùng dễ thương. Bộ lông mềm mịn sờ vào vô cùng thoải mái. Em rất thích dùng một chiếc lược đặc biệt để chải lông cho nó mỗi ngày. Con gấu ấy tuy to mà lại rất nhẹ bởi nó được làm từ bông và vải mà. Cái đầu tròn vo có hai cái tai nhỏ hơi vểnh lên như đang cố gắng nghe ngóng điều gì đấy. Hai mắt màu đen nhánh nhưng mỗi khi nhìn vào đôi mắt ấy, em lại có cảm giác như chú đang rất vui vẻ và hạnh phúc vậy.

Cái mũi nhỏ hình tam giác có màu đỏ, làm từ nhựa trông rất dễ thương. Cái miệng là một đường chỉ màu đen được khâu rất khéo léo và tỉ mỉ, trông giống như chú đang cười vậy. Cái thân to gấp đôi cái đầu. Ở cổ con gấu bông là một chiếc nơ màu hồng rất nổi bật. Cái bụng tròn vo rất êm và mềm. Em rất thích được gối đầu lên bụng nó mỗi khi xem ti vi hay nằm nghe bố kể chuyện. Hai cái tay dang ra như đang muốn ai đó ôm vào lòng, cái chân tròn tròn thẳng đứng mềm mại. Em đặt tên cho nó là Bông, lúc nào ở nhà em cũng ôm nó: khi xem ti vi, khi đi ngủ, khi chơi đồ hàng... Bởi nó là món quà rất đặc biệt của bố dành cho em.

Em vẫn còn nhớ năm em học lớp 4, khi gần đến ngày sinh nhật em, bố còn đang đi công tác xa. Khi nghe tin mẹ nói rằng có thể bố sẽ không về kịp, em buồn lắm, chẳng thiết tha gì đến ngày sinh nhật của mình nữa. Mỗi ngày em chỉ ở trong phòng một mình, chẳng còn hào hứng như những năm trước cùng mẹ và anh hai chọn bánh kem, làm thiệp nhỏ xinh mời bạn bè đến. Dù mẹ và anh hai có khuyên thế nào, em cũng chẳng vui nổi.

Rất nhanh đã đến ngày sinh nhật. Hôm ấy căn nhà được trang trí rất đẹp với đầy đủ những quả bóng sặc sỡ sắc màu, chiếc bánh kem hai tầng với rất nhiều bánh kẹo thức uống được mẹ và anh hai chuẩn bị. Bạn bè đến rất đông đủ như mọi khi với những món quà được gói lại cẩn thận. Nhưng em vẫn chẳng thể nở lấy một nụ cười. Lúc ấy em ghét bố lắm, vì bố lại bỏ lỡ sinh nhật của em. Em chẳng còn hào hứng cùng các bạn chơi trò chơi hay cùng thưởng thức những đồ ăn thơm ngon nữa.

Khi bài hát chúc mừng sinh nhật kết thúc, như thường lệ, em sẽ cắt bánh cho mọi người. Đúng lúc ấy, chẳng hiểu sao trời lại bất chợt đổ cơn mưa rào. Khi đang ngồi trong nhà, em nghe thấy tiếng mở cửa nhà, sau đó là bố bước vào nhà mà cả người ướt sũng nước. Em vô cùng ngạc nhiên khi thấy bố xuất hiện. Và ngay sau đó, bố đi đến gần chỗ em, thủ thỉ nói lời chúc mừng sinh nhật và tặng cho em chú gấu bông nằm trong túi kính trong suốt còn ướt nước. Em ôm lấy nó mà bật khóc vì cảm động và vui mừng. Thì ra bố đã vội vã đi về cho kịp sinh nhật của em, không quản trời mưa mà nhanh chóng đi về nhà.

Em yêu bố em và chú gấu bông đó nhiều lắm. Món quà ý nghĩa ấy em sẽ luôn giữ gìn cẩn thận để nó vẫn còn luôn mới như ngày nào.

Tả chiếc túi đựng bút

Ở nhà, mọi người gọi chị Dương là Thỏ, còn gọi tôi là Heo. Những cái tên thân thương này xuất hiện nhờ một món quà đặc biệt mà chị gái đã tặng tôi vào dịp sinh nhật lần thứ năm. Đó là một chiếc túi đựng bút hình chú thỏ nhưng được gắn chiếc mũi heo.

Chú thỏ ngộ nghĩnh được làm bằng vải, thân chú tròn tròn chừng bằng bắp tay người lớn. Tính từ chân tới đầu, chú cao khoảng ba mươi cen-ti-mét. Thoạt nhìn, tôi đã thấy chú thỏ dễ thương rồi. Thân chú bằng vải bông, trắng muốt. Những sợi bông ngắn tũn, chẳng giống chú thỏ ngoài đời thực. Nhưng những sợi bông ngắn này cũng mềm mại lắm. Cổ chú thỏ được đeo một chiếc nơ kẻ đỏm dáng. Gương mặt tròn trịa của chú được đính đôi mắt bằng nhựa đen láy. Dù làm bằng nhựa, nhưng đôi mắt đấy lúc nào cũng lấp lánh đấy nhé! Đôi tai dài của nó lúc nào cũng vểnh ngược lên trên. Tôi ấn tượng nhất là chiếc mũi heo hồng hồng của chú. Người ta còn thêu hai chữ V lộn ngược ở mũi, trông y như mũi chú heo thật.

Mặt đằng sau của chú thỏ có móc khóa. Tôi chỉ cần kéo khóa là có thể bỏ bút, thước, tẩy,.. vào trong. Ngày chị Dương tặng món quà này, tôi thích lắm. Nhờ có chú thỏ mà tôi rất thích đến trường. Có lần, tôi giận chị vì chị không chơi với tôi. Tôi “giận cá chém thớt”, tự mình giằng giật với chú thỏ. Một chiếc tay thỏ đã bị rách ra. Hôm sau, tôi đã thấy đôi tay thỏ vẹn nguyên trở lại, nằm ngay ngắn trên bàn học của mình. Thì ra chị Dương đã khâu lại. Tôi cầm chú thỏ bông, sang phòng chị và dựng chú thỏ đứng lên: “Em chào chị Thỏ! Em cũng là Thỏ nè, chị Thỏ đừng giận em nha!” Chị tôi phì cười rồi véo mũi heo và véo mũi tôi.

Bây giờ, tôi không còn dùng chú thỏ bông kia để đựng bút. Nó luôn ngoan ngoan ngủ cùng tôi mỗi tối. Tôi nhất định sẽ nâng niu “em ấy” suốt đời để sau này mỗi lần thấy nó là lại nhớ đến người chị thân thương của mình.

Tả chai thủy tinh đựng đầy vỏ ốc

Nghỉ hè, cả gia đình em cùng nhau đi chơi ở Phú Quốc. Chuyến đi ấy rất vui và thú vị. Lúc trở về, em đã mang theo một món quà kỉ niệm cho chuyến đi đó: một chai thủy tinh đựng đầy vỏ ốc.

Món quà đó do bố mua tặng cho em. Bố bảo rằng đây là phần thưởng cho em vì đã học tập chăm chỉ thời gian qua. Cầm món quà trên tay, em vui sướng lắm. Cái chai thủy tinh này chỉ cao chừng một gang tay, nhưng thân thì lớn lắm. Thân chai to tròn phình ra như một quả dừa khô. Vỏ chai có hai lớp, giữa hai lớp là cái khe rỗng. Người ta vào đó dung dịch chứa nhiều kim tuyến lấp lánh. Mỗi khi lắc lư chai, kim tuyến sẽ chảy từ nơi này sang nơi khác một cách chậm rãi và uyển chuyển vô cùng thích mắt. Nhân vật chính của chiếc chai này là rất nhiều vỏ ốc bên trong. Những chiếc vỏ ốc lớn như nắp chai nước với các màu sắc, hình dáng khác nhau thật tuyệt vời. Chúng xoắn ốc, thẳng băng, có cái thì mọc ra các chiếc gai nhọn. Vỏ thì màu trắng, vỏ lại màu vàng, cỏ loang loang màu cam, đa dạng lắm. Khi lắc lư nhẹ, các vỏ ốc va vào nhau nghe lao xao, như gợi ra tiếng sóng biển xô vào bở. Nắp chai thủy tinh được bọc một lớp vải voan màu trắng, bên ngoài buộc lại bằng một sợi dây thừng, thắt thành cái nơ nhỏ xinh. Vì sợ không quấn lại được đẹp như vậy, nên em không dám mở nắp chai ra, dù rất muốn chạm vào các vỏ ốc bên trong.

Về nhà, em thích thú mang món quà của mình đi khoe với bạn bè. Nhìn dáng vẻ trầm trồ của các bạn, em lại càng vui hơn. Sau đó, em mang chai thủy tinh đựng vỏ sò về cất ở một góc bàn học, nơi em có thể quan sát được mỗi ngày. Em sẽ nâng niu món quà này, giữ gìn nó thật cẩn thận để nó luôn sạch đẹp như mới mang về.

Chia sẻ bởi: 👨 Trịnh Thị Thanh
487
  • Lượt tải: 416
  • Lượt xem: 99.629
  • Dung lượng: 237,8 KB
5 Bình luận
Sắp xếp theo
  • Nguyễn Thư
    Nguyễn Thư

    😊🥰


    Thích Phản hồi 14/03/22
    • Nhi Le Tue
      Nhi Le Tue

      văn hay :D :D :D

      Thích Phản hồi 25/02/23
      • Bảo Nam
        Bảo Nam

        Hơn ngắn 

        Thích Phản hồi 18:58 01/04
        • Bảo Nam
          Bảo Nam

          •👄•

          Thích Phản hồi 18:51 01/04
          • Bảo Nam
            Bảo Nam

            :-D

            Thích Phản hồi 18:34 01/04