Văn mẫu lớp 6: Kể lại một kỉ niệm của em với một người thân trong gia đình (13 mẫu) Những bài văn mẫu lớp 6

Những kỉ niệm vô cùng đẹp đẽ. Download.vn muốn giới thiệu Bài văn mẫu lớp 6: Kể lại một kỉ niệm của em với một người thân trong gia đình, thuộc phần Viết ngắn trang 72 sách Chân trời sáng tạo, tập 2.

Kể lại một kỉ niệm của em với một người thân trong gia đình
Kể lại một kỉ niệm của em với một người thân trong gia đình

Nội dung bao gồm 13 đoạn văn mẫu lớp 6. Hãy cùng theo dõi nội dung chi tiết được chúng tôi đăng tải ngay sau đây.

Đề bài: Viết một đoạn văn (khoảng 150 đến 200 chữ) kể lại một kỉ niệm của em với một người thân trong gia đình. Đoạn văn có sử dụng ít nhất một câu có nhiều vị ngữ và một câu có sử dụng biện pháp nhân hoá.

Kể lại một kỉ niệm của em với một người thân - Mẫu 1

Bà ngoại là người tôi yêu mến nhất. Tôi đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp đẽ cùng với bà. Mỗi dịp nghỉ hè, tôi lại được về quê thăm bà. Tôi vẫn còn nhớ mãi về kì nghỉ hè năm lớp một. Hôm đó là buổi sáng chủ nhật, tôi và mẹ ra bến xe. Khoảng sáu giờ ba mươi phút, xe xuất phát. Gần trưa, xe mới đến nơi. Tôi và mẹ xuống xe rồi đi bộ theo con đường làng về nhà bà ngoại. Hai hàng cây bên đường khẽ rung rinh đang chào đón tôi. Từ xa, tôi đã thấy bà ngoại đứng đón ở ngoài cổng. Tôi háo hức chạy đến ôm lấy bà và chào hỏi: “Cháu chào bà ạ!”. Bà mỉm cười, rồi dắt tay tôi vào nhà và hỏi han chuyện học hành của tôi. Mẹ ở lại một hôm rồi phải trở về thành phố để đi làm. Những ngày sau đó, tôi đã có nhiều trải nghiệm thú vị. Sáng sớm, tôi theo bà ra thăm đồng lúa. Buổi trưa, tôi được thưởng thức rất nhiều món ngon do bà nấu. Tối hôm đó, hai bà cháu ra ngoài sân ngồi hóng mát. Tôi được nghe bà ngoại kể chuyện. Những truyện cổ tích tôi đã đọc trong sách biết bao lần. Nhưng khi nghe bà kể lại thấy thật thú vị, mới lạ. Chuyện về cô Tấm ở hiền gặp lành, chuyện chàng Thạch Sanh dũng cảm hay chuyện về cậu bé thông minh đã giúp được nhà vua. Giọng kể của bà nhẹ nhàng, miệng bà vẫn còn thoảng hương trầu. Bà giống như bà tiên trong các truyện cổ tích vậy. Tôi cảm thấy vô cùng yêu mến và kính trọng bà ngoại.

  • Câu có nhiều vị ngữ: Bà mỉm cười, rồi dắt tay tôi vào nhà và hỏi han chuyện học hành của tôi.
  • Câu văn có sử dụng biện pháp nhân hóa: Hai hàng cây bên đường khẽ rung rinh đang chào đón tôi.

Kể lại một kỉ niệm của em với một người thân - Mẫu 2

Mỗi người đều có những kỉ niệm về thời thơ ấu. Tôi cũng có một kỉ niệm vẫn còn ấn tượng mãi. Hồi bé, tôi là một đứa trẻ ham chơi. Chuyện xảy ra vào năm học lớp năm. Một hôm, sau giờ học, nhóm bạn trong lớp rủ tôi đi chơi game. Tôi không suy nghĩ mà đồng ý ngay. Chúng tôi mải chơi đến tận chín giờ tối. Khi bác chủ quán nhắc nhở thì cả nhóm mới nhận ra đã muộn. Tôi lo sợ, nhanh chóng đạp xe trở về nhà. Đến đoạn đường tối, tôi không để ý nên xảy ra va chạm với một chiếc xe máy từ trong ngõ đi ra. Tôi bị ngã ra đường, cảm thấy đau đớn. Đến khi tỉnh dậy, tôi đã ở trong bệnh viện và nhìn thấy mẹ ngồi bên. Tôi rất muốn cất tiếng xin lỗi mẹ nhưng không dám. Tôi nhìn vào đôi mắt của mẹ. Đôi mắt đã nói cho tôi biết rằng mẹ đã lo lắng và buồn bã thế nào. Tôi biết mẹ rất lo lắng cho mình. Mấy hôm sau, tôi đã bình phục và được về nhà. Khi trở về, tôi thấy mẹ đang ở trong bếp cặm cụi nấu ăn. Tôi nhẹ nhàng đi vào, nhìn bàn ăn có toàn những món mà yêu thích của mình, cảm thấy xúc động vô cùng. Tôi chạy đến và ôm lấy mẹ, khẽ nói: “Con xin lỗi mẹ ạ!”. Mẹ quay lại, nhìn tôi và nói: “Không sao đâu con, chỉ cần con nhận ra lỗi lầm và chịu thay đổi là được!”. Lúc ấy, tôi bật khóc. Tôi biết rằng mình đã khiến cho bố mẹ lo lắng rất nhiều. Từ kỉ niệm đó, tôi cố gắng ngoan ngoãn, chăm chỉ học tập. Tôi tự hứa sẽ khiến cho bố mẹ cảm thấy tự hào về tôi.

  • Câu có nhiều vị ngữ: Tôi nhẹ nhàng đi vào, nhìn bàn ăn có toàn những món mà yêu thích của mình, cảm thấy xúc động vô cùng.
  • Câu văn có sử dụng biện pháp nhân hóa: Đôi mắt đã nói cho tôi biết rằng mẹ đã lo lắng và buồn bã thế nào.

Kể lại một kỉ niệm của em với một người thân - Mẫu 3

Em rất yêu thương và kính trọng bố của mình. Năm nay, bố bốn mươi tư tuổi. Công việc của bố là một hướng dẫn viên du lịch. Bởi vậy, bố thường xuyên phải đi công tác xa nhà. Sau mỗi chuyến đi, bố đều mang về cho em những món quà từ vùng đất mà bố đi qua, kể cho em nghe nhiều câu chuyện thú vị. Mỗi món quà đều thể hiện tình cảm của bố. Và mỗi câu chuyện lại gửi gắm một bài học giá trị. Những điều đó đã trở thành hành trang quý giá cho em trong cuộc sống. Em mong rằng tương lai có thể trở thành một hướng dẫn viên du lịch để được đi đến nhiều nơi, giống như bố vậy. Dù bận rộn, nhưng mỗi khi được ở nhà, bố luôn giúp đỡ mẹ công việc nhà. Em thường nói đùa rằng bố chính là “siêu nhân” của riêng mẹ. Với em, bố chính là một điểm tựa tinh thần vững chắc.

  • Câu có nhiều vị ngữ: Sau mỗi chuyến đi, bố đều mang về cho em những món quà từ vùng đất mà bố đi qua, kể cho em nghe nhiều câu chuyện thú vị.
  • Câu văn có sử dụng biện pháp nhân hóa: Mỗi món quà đều thể hiện tình cảm của bố.

Kể lại một kỉ niệm của em với một người thân - Mẫu 4

Trong cuộc đời mỗi con người có lẽ sẽ không ai là quên được những kỉ niệm của tuổi học trò, đặc biệt là những kỉ niệm của buổi đầu tiên đi học. Hôm ấy, tôi đã thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị sách vở thật đầy đủ. Đúng bảy giờ, ông nội chở tôi đến trường trên chiếc xe đạp vốn đã rất thân quen. Bầu trời trong xanh, cao vời. Những đám mây trắng làm biếng, trôi thật chậm. Tôi ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường mà lòng cảm thấy bồi hồi. Đường phố hôm nay dường như cũng tấp nập hơn. Tôi nhìn thấy rất nhiều bạn học sinh trong bộ quần áo mới, ngồi sau bố. Khuôn mặt của các bạn vừa có chút lo âu, vừa có chút háo hức. Tôi còn nhìn thấy các anh chị lớp trên đạp xe trên con đường, trò chuyện cùng bạn bè rất vui vẻ. Dù đã đến trường nhận lớp và được làm quen với thầy cô, bạn bè trước đó. Nhưng tôi vẫn cảm thấy vô cùng háo hức. Tôi mặc bộ đồng phục mới, đi đôi dép mà mẹ đã tặng cho tôi và cùng ông nội bước vào trường. Cô giáo đã đứng chờ ở đầu hàng của lớp tôi để đón các bạn học sinh. Tôi chào tạm biệt ông và ngồi vào chỗ theo sự sắp xếp của cô. Buổi lễ khai giảng diễn ra thật trịnh trọng với lời phát biểu của thầy hiệu trưởng, lời phát biểu của anh chị học sinh cuối cấp và của một bạn học sinh lớp Một. Cuối buổi lễ, thầy hiệu trưởng đã thay mặt thầy cô đánh tiếng trống khai trường. Khi nghe tiếng trống ấy, tôi cảm thấy bồi hồi và thật xúc động. Một kỉ niệm thật đẹp đẽ và đáng nhớ.

  • Câu có nhiều vị ngữ: Tôi mặc bộ đồng phục mới, đi đôi dép mà mẹ đã tặng cho tôi và cùng ông nội bước vào trường.
  • Câu văn có sử dụng biện pháp nhân hóa: Những đám mây trắng làm biếng, trôi thật chậm.

Kể lại một kỉ niệm của em với một người thân - Mẫu 5

Kỉ niệm đáng nhớ nhất của em là về ngày đầu tiên đi học. Tối hôm trước, mẹ đã giúp em chuẩn bị mọi thứ đầy đủ. Còn em chỉ cần đi ngủ thật sớm để ngày mai thức dậy đúng giờ. Sáng hôm sau, em thức dậy vào lúc sáu giờ. Em đánh răng rửa mặt, ăn sáng thật nhanh và mặc bộ đồng phục mới. Đúng bảy giờ, mẹ đã đưa em đến trường bằng chiếc xe máy cũ. Trên đường đi, em cảm thầy vừa hân hoan, vừa lo lắng. Chẳng bao lâu, ngôi trường Tiểu học đã hiện ra trước mắt. Từ phía ngoài đường nhìn vào đã thấy chiếc cổng trường rất to, phía trên cao là bảng tên trường. Bên trong, sân trường rất rộng rãi, được đổ bê tông phẳng lì. Ngôi trường đã có hai mươi năm tuổi, đứng trầm lặng đón chúng em. Mẹ đưa em đến phòng học đã có cô giáo đứng chờ. Em nép phía sau lưng mẹ mà không dám bước vào. Mẹ đã ân cần động viên em. Đến bây giờ, em vẫn còn nhớ lời mẹ nói: “Đi đi con, một chân trời mới đang chờ con ở phía trước”. Giọng nói nhẹ nhàng, cùng ánh mắt trìu mến của mẹ đã tiếp cho em một nguồn động lực to lớn. Em nghe lời mẹ bước vào lớp cùng cô giáo. Buổi học đầu tiên rất vui vẻ, thú vị. Em đã quen được rất nhiều bạn mới. Đến chiều về, em đã kể lại cho mẹ nghe về buổi học. Em cảm thấy thật hạnh phúc vì đã có mẹ ở bên vào một ngày đặc biệt.

  • Câu có nhiều vị ngữ: Em đánh răng rửa mặt, ăn sáng thật nhanh và mặc bộ đồng phục mới.
  • Câu văn có sử dụng biện pháp nhân hóa: Ngôi trường đã có hai mươi năm tuổi, đứng trầm lặng đón chúng em.

Kể lại một kỉ niệm của em với một người thân - Mẫu 6

Ông ngoại chính là người tôi yêu thương thật trên đời. Cứ mỗi dịp nghỉ hè, tôi lại được háo hức vì sắp được về quê ở cùng ông ngoại. Suốt ba tháng hè, tôi đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp đẽ. Quê hương của tôi vô cùng thơ mộng. Dòng sông nhỏ chảy qua bản làng. Con đường làng rợp bóng tre xanh. Cánh cò trắng bay nghiêng trên vòm trời. Cánh đồng lúa chín mênh mông. Trước cổng làng, cây đã già cỗi đã đứng đó hàng chục năm. Tôi về quê trong sự chào đón của ông ngoại. Những ngày ở quê, tôi thích nhất là được cùng ông ra vườn dạo chơi. Khu vườn nhà rộng lớn với biết bao cây trái. Những khóm rau xanh mướt và những hàng trái cây như táo, xoài, cam… Bầy chim hót lanh lảnh trên ngọn cây cao. Ngồi trong vườn, tôi lắng nghe những âm thanh quen thuộc của làng quê. Sau đó, hai ông cháu còn tưới tắm cho cây cối trong vườn. Ông ngoại còn hái cho tôi biết bao nhiêu là trái cây. Bây giờ, ông ngoại đã mất, tôi cũng ít về quê hơn. Nhưng những kỉ niệm về ông vẫn còn in đậm trong kí ức, trở thành một điều thật đáng quý với tôi.

  • Câu văn có sử dụng biện pháp nhân hóa: Trước cổng làng, cây đã già cỗi đã đứng đó hàng chục năm.
  • Câu văn có nhiều vị ngữ: Nhưng những kỉ niệm về ông vẫn còn in đậm trong kí ức, trở thành một điều thật đáng quý với tôi.

Kể lại một kỉ niệm của em với một người thân - Mẫu 7

Tết năm nay, tôi được đi chợ hoa cùng với bố. Chiều hai bảy Tết, chợ rất đông đúc và nhộn nhịp. Tiếng người mua, người bán rộn ràng. Sắc xuân đang tràn ngập khắp muôn nơi. Hàng trăm loài hoa thi nhau khoe sắc thắm. Nhưng có lẽ hoa đào, hoa mai vẫn là nổi bật nhất. Những cánh đào hồng duyên dáng. Những cánh mai vàng ấm áp. Hai bố con đi dạo một vòng quanh chợ, ngắm nghía những chậu hoa. Bố nói rằng sẽ mua một chậu hoa đào về chơi Tết. Mất một lúc lâu, tôi và bố mới chọn được một chậu ưng ý. Cây khá cao, được trồng trong một chiếc chậu màu trắng. Thân cây nhỏ nhưng cứng cáp, khoác lên mình một chiếc áo màu nâu đậm. Từ thân cây tỏa đâm ra nhiều cành cây được tạo dáng độc đáo. Trên cành, những chiếc lá xanh non cùng với nhiều nụ đào đang chúm chím. Sau đó, tôi và bố lại tiếp tục dạo quanh chợ. Khi đi qua khu bán cây quất, tôi đã đề nghị bố mua thêm một chậu về cho căn nhà thêm phần rực rỡ. Hai bố con lại vào chọn cây. Dạo quanh chợ hoa, tôi mới cảm nhận không khí mùa xuân đang đến rất gần. Tết năm nay, tôi đã có một kỉ niệm thật đẹp cùng với bố của mình.

  • Câu văn có sử dụng biện pháp nhân hóa: Hàng trăm loài hoa thi nhau khoe sắc thắm.
  • Câu văn có nhiều vị ngữ: Hai bố con đi dạo một vòng quanh chợ, ngắm nghía những chậu hoa.

Kể lại một kỉ niệm của em với một người thân - Mẫu 8

Trong gia đình mình, có lẽ người gắn nhất chính là ông nội của tôi. Năm nay, ông đã ngoài bảy mươi tuổi. Nhưng ông vẫn còn rất khỏe mạnh và minh mẫn. Ông rất yêu thích công việc trồng cây nên khu vườn nhà tôi luôn xanh tốt quanh năm. Những cây ăn quả đã cho trái ngọt không biết bao nhiêu mùa. Cứ mỗi buổi chiều, ông lại ra vườn để chăm sóc cây cối. Lúc đó, tôi lại chạy theo ông, đòi được giúp ông tưới tắm cho cây cối trong vườn. Ông đã dạy tôi phải chăm chút chúng một cách nâng niu, cẩn thận. Mỗi loài cây trong vườn đã trở thành người bạn của tôi. Cây ổi cho tôi leo trèo cùng lũ bạn trong xóm. Cây cam cho trái thơm ngọt ngào. Những khóm hoa: đồng tiền, cẩm tú cầu, mười giờ... giúp tôi cảm thấy thư giãn sau một ngày học tập mệt mỏi. Có thể nói, nhờ có ông mà tôi đã trở thành “người làm vườn tài ba”. Không chỉ vậy, tôi còn được nghe ông kể rất nhiều câu chuyện hay về cuộc sống. Đó là những bài học bổ ích giúp tôi sống tốt hơn mỗi ngày. Tôi rất yêu ông nội của mình. Tôi mong ông sẽ thật khỏe mạnh để sống cùng gia đình tôi thật lâu.

  • Câu văn có sử dụng biện pháp nhân hóa: Mỗi loài cây trong vườn đã trở thành người bạn của tôi.
  • Câu văn có nhiều vị ngữ: Lúc đó, tôi lại chạy theo ông, đòi được giúp ông tưới tắm cho cây cối trong vườn.

Kể lại một kỉ niệm của em với một người thân - Mẫu 9

Bố là người mà em vô cùng yêu quý trong gia đình. Năm nay, bố bốn mươi tư tuổi. Bố em làm nghề lái xe. Công việc của bố là chuyển những chuyến hàng đi đến khắp mọi miền tổ quốc. Vì vậy, bố thường xuyên phải xa nhà. Vào những ngày nghỉ, bố thường dành thời gian cho gia đình. Bố đã dạy em học bài, giúp mẹ nấu cơm, đưa em và mẹ đi chơi. Sau mỗi chuyến đi, bố đều tặng em những món quà nhỏ từ những miền đất nơi bố đã từng đi qua. Tháng trước, bố chuyển hàng đến Nha Trang. Khi về, bố đã mang về cho em một chiếc chuông gió làm bằng vỏ ốc. Đó là món quà do chính tay bố làm. Chiếc chuông gió được em treo trên cửa sổ. Mỗi khi có gió thổi qua, những chú ốc nhỏ lại đập vào nhau tạo ra âm thanh thật vui tai. Nhìn chiếc chuông gió, em lại nhớ đến những câu chuyện mà bố kể về chuyến công tác của mình. Em mong rằng tương lai có thể trở thành một hướng dẫn viên du lịch để được đi đến nhiều nơi, giống như bố vậy.

  • Câu văn có sử dụng biện pháp nhân hóa: Mỗi khi có gió thổi qua, những chú ốc nhỏ lại đập vào nhau tạo ra âm thanh thật vui tai.
  • Câu văn có nhiều vị ngữ: Bố đã dạy em học bài, giúp mẹ nấu cơm, đưa em và mẹ đi chơi.

Kể lại một kỉ niệm của em với một người thân - Mẫu 10

Hôm qua, em đã có một chuyến đi chơi với bố mẹ. Gia đình em đã đến thăm thành phố Hà Nội. Sau khoảng hai tiếng, xe cũng đến thành phố. Đầu tiên, em được đến viếng lăng Bác. Em và bố mẹ cùng xếp hàng để được vào trong lăng. Từng dòng người nối tiếp nhau. Bên trong lăng Bác khá lạnh. Các chú bộ đội mặc quân phục màu trắng, đứng gác rất nghiêm trang. Em đã được tận mắt nhìn thấy Bác Hồ. Khuôn mặt Bác thật hiền từ. Chòm râu dài, mái tóc bạc phơ. Vầng trán cao và rộng. Đôi môi thì như đang mỉm cười. Lòng em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Tiếp đến, em được đi thăm hồ Gươm. Hồ nằm ở quận Hoàn Kiếm, gần trung tâm thành phố. Nước hồ trong xanh, phẳng lặng. Xung quanh hồ, những hàng cây cổ thụ đứng trầm ngâm. Ở chính giữa là tháp Rùa cổ kính. Sau đó, em còn được đi ăn rất nhiều món đặc sản của Hà Nội. Cả gia đình đã có nhiều kỉ niệm đẹp cùng nhau.

  • Câu văn có sử dụng biện pháp nhân hóa: Xung quanh hồ, những hàng cây cổ thụ đứng trầm ngâm.
  • Câu văn có nhiều vị ngữ: Các chú bộ đội mặc quân phục màu trắng, đứng gác rất nghiêm trang.

Kể lại một kỉ niệm của em với một người thân - Mẫu 11

Kì nghỉ hè năm nay, em được về thăm quê ngoại. Đúng sáu giờ ba mươi phút, xe bắt đầu xuất phát. Khoảng đến gần trưa mới đến nơi. Từ xa, em đã thấy bà ngoại đang đứng ở ngoài cổng. Em háo hức chạy đến chào bà. Buổi trưa, em được thưởng thức những món ăn bà nấu. Món nào cũng ngon miệng, hấp dẫn. Chiều đến, hai bà cháu ra vườn, vừa chăm sóc cây cối vừa trò chuyện vui vẻ. Những cây cối trong vườn được bà chăm vô cùng tươi tốt. Em thích nhất là chị hồng nhung đang khoe sắc ở góc vườn. Tối hôm đó, em ngồi ngoài sân nghe bà ngoại kể chuyện. Những truyện cổ tích em đã được đọc trong sách biết bao lần. Nhưng khi nghe bà kể lại thấy thật thú vị, mới lạ. Chuyện về cô Tấm ở hiền gặp lành, chuyện chàng Thạch Sanh dũng cảm hay chuyện về cậu bé thông minh đã giúp được nhà vua. Giọng kể của bà nhẹ nhàng, miệng bà vẫn còn thoảng hương trầu. Giây phút đó, em cảm thấy yêu bà ngoại của mình biết bao nhiêu.

  • Câu văn có sử dụng biện pháp nhân hóa: Em thích nhất là chị hồng nhung đang khoe sắc ở góc vườn.
  • Câu văn có nhiều vị ngữ: Chiều đến, hai bà cháu ra vườn, vừa chăm sóc cây cối vừa trò chuyện vui vẻ.

Kể lại một kỉ niệm của em với một người thân - Mẫu 12

Trong cuộc đời, mỗi người chắc hẳn đều từng mắc lỗi, tôi cũng vậy. Khi còn nhỏ, không ít lần tôi đã khiến mẹ phải lo lắng. Đặc biệt, có một kỉ niệm mà tôi vẫn ấn tượng mãi. Năm học lớp sáu, tôi mải chơi nên rất lười học. Cô giáo chủ nhiệm đã phải gọi điện về cho bố mẹ để trao đổi. Những lúc ấy, mẹ đều nhẹ nhàng khuyên bảo tôi. Tôi chỉ nghe xong, xin lỗi mẹ và rồi cũng quên ngay sau đó. Một hôm, sau giờ học, nhóm bạn trong lớp rủ tôi đi chơi. Do mải chơi nên đến khi nhận ra thì cũng đã khoảng chín giờ tối. Tôi cảm thấy khá sợ và nhanh chóng đạp xe trở về nhà. Đến đoạn đường tối, tôi bỗng đâm phải một chiếc xe máy. Tôi bị ngã và cảm thấy chân tay đều rất đau. Đến khi tỉnh dậy, tôi đã ở trong bệnh viện và nhìn thấy mẹ ngồi bên. Tôi rất muốn cất tiếng xin lỗi mẹ nhưng không dám. Tôi nhìn vào đôi mắt của mẹ. Đôi mắt nói cho tôi biết rằng mẹ đã lo lắng và buồn bã thế nào. Tôi biết mẹ đã rất lo lắng cho mình. Mấy hôm sau, tôi được về nhà. Khi trở về, tôi thấy mẹ đang ở trong bếp cặm cụi nấu ăn. Tôi nhẹ nhàng đi vào, toàn những món mà tôi thích đang bày trên bàn ăn. Tôi chạy đến và ôm lấy mẹ, khẽ nói: “Con xin lỗi mẹ ạ!”. Mẹ quay lại, mỉm cười nhìn tôi và nói: “Không sao đâu con, chỉ cần con nhận ra lỗi lầm và chịu thay đổi là được!”. Lúc ấy, tôi chợt bật khóc. Tôi biết rằng mình đã khiến cho bố mẹ lo lắng rất nhiều. Từ kỉ niệm đó, tôi luôn cố gắng ngoan ngoãn, chăm chỉ học tập. Tôi tự hứa sẽ khiến cho bố mẹ cảm thấy tự hào về tôi.

  • Câu văn có sử dụng biện pháp nhân hóa: Đôi mắt nói cho tôi biết rằng mẹ đã lo lắng và buồn bã thế nào.
  • Câu văn có nhiều vị ngữ: Tôi chỉ nghe xong, xin lỗi mẹ và rồi cũng quên ngay sau đó.

Kể lại một kỉ niệm của em với một người thân - Mẫu 13

Bà ngoại là người tôi yêu mến nhất. Tôi đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp đẽ cùng với bà. Mỗi dịp nghỉ hè, tôi lại được về quê thăm bà và ở lại chơi khoảng một tháng. Hôm đó là buổi sáng chủ nhật, mẹ đưa tôi ra bến xe. Khoảng sáu giờ ba mươi phút, xe bắt đầu xuất phát. Gần trưa, xe mới đến nơi. Tôi xuống xe, rồi đi bộ theo con đường làng về nhà bà ngoại, vừa đi vừa hát vang. Hai hàng cây bên đường rung rinh trong gió, như đang chào đón tôi. Từ xa, tôi đã thấy bà ngoại đứng đón ở ngoài cổng. Tôi háo hức chạy đến ôm lấy bà. Hai bà cháu vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Bà hỏi han chuyện học hành, bài vở của tôi. Buổi trưa, tôi được thưởng thức rất nhiều món ngon do bà nấu. Tối hôm đó, hai bà cháu ra ngoài sân ngồi hóng mát. Tôi được nghe bà ngoại kể chuyện. Những truyện cổ tích mà tôi đã đọc trong sách biết bao lần. Nhưng khi nghe bà kể lại thấy thật thú vị, mới lạ. Chuyện về cô Tấm ở hiền gặp lành, chuyện chàng Thạch Sanh dũng cảm hay chuyện về cậu bé thông minh đã giúp được nhà vua. Giọng kể của bà nhẹ nhàng, miệng bà vẫn còn thoảng hương trầu. Bà giống như những bà tiên trong các truyện cổ tích vậy. Tôi cảm thấy vô cùng yêu mến và kính trọng bà ngoại.

  • Câu văn có sử dụng biện pháp nhân hóa: Hai hàng cây bên đường rung rinh trong gió, như đang chào đón tôi.
  • Câu văn có nhiều vị ngữ: Hai hàng cây bên đường rung rinh trong gió, như đang chào đón tôi.
Chia sẻ bởi: 👨 Tiểu Hy
604
  • Lượt tải: 330
  • Lượt xem: 265.199
  • Dung lượng: 249,3 KB
Tìm thêm: Văn mẫu lớp 6
10 Bình luận
Sắp xếp theo
  • anh thư nguyễn
    anh thư nguyễn

    ờ có thể chia sẽ cho minhhf bài nào về thành phố đà nẵng đc ko bạn


    Thích Phản hồi 28/03/23
    • Thành Nhân
      Thành Nhân

      có ý nghĩa hok


      Thích Phản hồi 05/12/22
      • Đồng Đan Nguyên
        Đồng Đan Nguyên

        ^^

        Thích Phản hồi 19/12/22
        • cu minh
          cu minh

          co ket bai va mo bai pls😭

          Thích Phản hồi 13/12/22
          • Mai Mai
            Mai Mai

            dạng viết đoạn văn mà b

            Thích Phản hồi 14/12/22
        • Nguyễn Anh Quân
          Nguyễn Anh Quân

          Có thể viết dài dòng hơn ko

          Thích Phản hồi 21:14 09/10
          • Tiểu Thu
            Tiểu Thu

            Bạn có thể thêm tự thêm cảm nhận mà.

            Thích Phản hồi 07:49 10/10
        • Trang Danh
          Trang Danh

          Ê văn hay nha🫰

          Thích Phản hồi 19:42 29/03
          • Nguyễn Minh Thành
            Nguyễn Minh Thành

            cũng đc


            Thích Phản hồi 19:20 06/11
            • Thị Như Ý - 4A Nguyễn
              Thị Như Ý - 4A Nguyễn

              Chê cái bài đi học lần đầu nha má tính ra là nó k lq j tới nhau luôn á tr tự nhiên tới khúc cuối e hp vì có mẹ ở bên lãng xẹt vai

              Thích Phản hồi 15 giờ trước
              • PHUC BUI
                PHUC BUI

                ngắn quá

                Thích Phản hồi Hôm qua
                • Nguyễn Minh Thành
                  Nguyễn Minh Thành

                  nhưng thiếu mở bài và kết bài 


                  Thích Phản hồi 19:20 06/11
                  • Tiểu Thu
                    Tiểu Thu

                    Đây là đoạn văn nhé bạn, không phải bài văn!

                    Thích Phản hồi 07:43 07/11
                  • Thi Sơn
                    Thi Sơn

                    @Tiểu Thu   đúng vại đó không phải là bài văn 

                    Thích Phản hồi 5 ngày trước