Hỗ trợ tư vấn
Tư vấn - Giải đáp - Hỗ trợ đặt tài liệu
Mua gói Pro để tải file trên Download.vn (không bao gồm tài liệu cao cấp) và trải nghiệm website không quảng cáo
Tìm hiểu thêm »Download.vn sẽ cung cấp tài liệu Bài văn mẫu lớp 7: Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc em thấy có lỗi nhất.
Tài liệu bao gồm 2 mẫu, dành cho các bạn học sinh lớp 7. Hãy cùng theo dõi chi tiết ngay sau đây.
Có những sự việc xảy ra khiến chúng ta cảm thấy nhớ mãi. Và bản thân tôi cũng đã từng trải qua những sự việc như vậy.
Hồi ấy, dù là con gái nhưng tôi lại rất nghịch ngợm. Năm lớp năm, tôi thường tham gia cùng các bạn con trai vào những trò nghịch phá. Một lần, chúng tôi rủ nhau trốn tiết học thể dục để ra ngoài cổng trường mua quà vặt. Nhưng không may, cả nhóm đã bị cô giáo bắt gặp. Cô đã yêu cầu chúng tôi nhanh chóng trở lại lớp. Cuối buổi hôm ấy có giờ sinh hoạt, cô giáo đã nghiêm túc phê bình chúng tôi trước cả lớp. Và cô cũng nói rằng sẽ đến gặp và trao đổi với phụ huynh. Khi đó, vì còn nhỏ nên tôi chỉ cảm thấy sợ hãi. Nhưng trong lòng không hề cảm thấy có lỗi.
Ngày hôm sau khi cô giáo đến nhà nói chuyện với mẹ xong và ra về. Mẹ đã gọi tôi đến bên và nhắc nhở. Chính vào lúc đó, tôi đã có những thái độ và lời nói không lễ phép với mẹ. Đến khi nhận được lá thư của bố viết cho tôi. Bố đã nghiêm khắc phê bình thái độ đó của tôi. Và kể lại những kỉ niệm khi tôi còn thơ ấu, mẹ đã phải thức suốt đêm để chăm sóc cho tôi ở bệnh viện khi tôi bị ốm. Bức thư của bố khiến tôi vô cùng xúc động và cảm thấy có lỗi. Chiều hôm ấy, khi mẹ đi làm về, tôi ngập ngừng chạy đến ôm lấy mẹ, xin lỗi mẹ. Nước mắt tôi cứ thế rơi lúc nào chẳng hay. Mẹ cũng khóc và an ủi tôi. Bố vừa đi làm về thấy hai mẹ con ôm nhau khóc thì cũng chạy đến ôm lấy chúng tôi.
Kể từ đó, tôi dường như trưởng thành hơn. Tôi đã biết giúp đỡ bố mẹ những công việc vặt trong gia đình. Cũng trở nên ngoan ngoãn hơn, chịu khó học tập hơn. Tôi cũng hiểu được rằng, cho dù có thế nào. Bố mẹ cũng luôn bao dung và yêu thương tôi vô điều kiện.
Một sự việc để lại cho tôi bài học vô cùng quý báu và giá trị. Tôi sẽ cố gắng để hoàn thiện bản thân hơn, khiến cho bố mẹ cảm thấy tự hào.
Mỗi người đều đã từng mắc phải sai lầm. Bản thân tôi cũng vậy. Nhưng nhờ có sai lầm mà tôi đã học được bài học vô cùng giá trị trong cuộc sống.
Sự việc xảy ra khiến tôi cảm thấy vô cùng hối hận. Thứ sáu tuần trước, vào tiết sinh hoạt cuối tuần, cô giáo bận việc nên đã yêu cầu cả lớp tự quản. Nhân cơ hội, tôi đã rủ bạn Quân đi chơi điện tử. Quán điện tử ngay gần cổng trường. Chúng tôi đã trèo tường ra ngoài. Cả hai vào trong quán, rồi chọn một chỗ khuất trong cùng. Đang ngồi chơi say sưa thì bỗng có một giọng nói quen thuộc cất lên làm tôi giật mình:
- Tùng và Quân, sao các em lại ở đây?
Tôi quay lại thì phát hiện ra là cô Hà - giáo viên chủ nhiệm của lớp tôi. Lúc này, tôi vô cùng lo lắng, mặt đỏ bừng. Tôi kéo quân đứng dậy, rồi ngập ngừng trả lời:
- Thưa cô, chúng em… chúng em…
Chúng tôi không nói được gì. Thấy vậy, cô giáo xua tay, rồi yêu cầu chúng tôi nhanh chóng trở lại lớp:
- Thôi, các em mau trở lại lớp cho cô. Ngày mai đến trường, cô sẽ nói chuyện với các em sau.
Tôi và Quân trở trở về lớp trong sự lo lắng. Sau giờ học, cô đã gọi chúng tôi ra để nói chuyện riêng. Cô còn nói sẽ gọi điện để trao đổi với phụ huynh vào buổi tối.
Ngày hôm đó, tôi cảm thấy thấp thỏm không yên. Buổi tối, khi cả nhà đang ngồi xem vô tuyến thì có tiếng chuông điện thoại. Tôi ngồi trên phòng hồi hộp chờ đợi. Mẹ là người nghe máy. Nghe tiếng mẹ thì đúng là cô giáo đã gọi đến thật. Nghe cuộc điện thoại xong, mẹ đã nói chuyện với bố nhưng tôi không nghe rõ được lời mẹ. Tôi cảm thấy vô cùng lo lắng. Mẹ gọi tôi xuống nhà. Tôi lén nhìn bố mẹ. Khuôn mặt của bố mẹ đều rất buồn. Trong lòng tôi cảm thấy có lỗi vô cùng:
- Mẹ gọi con xuống có việc gì vậy ạ?
Mẹ nhẹ nhàng nói:
- Vừa nãy, cô giáo có gọi điện đến để trao đổi về tình hình học tập của con.
Tôi đứng im chờ đợi những lời trách mắng. Nhưng không, tôi chỉ nghe thấy bố nhẹ nhàng nhắc nhở:
- Cô giáo đã nói về việc con trốn học để đi chơi game. Việc này khiến bố mẹ cảm thấy rất thất vọng.
Sau đó, bố đã kể cho tôi nghe về việc khi bố còn nhỏ cũng đã từng ham chơi rồi trốn học. Nhưng ông bà nội đã khuyên bảo để giúp bố nhận ra sai lầm. Cả việc cuộc sống ngày xưa vất vả ra sao, nhưng ông bà vẫn cố gắng làm lụng để nuôi bố ăn học. Tôi lắng nghe những câu chuyện của bố mà cảm thấy ân hận về việc làm của mình vô cùng. Tôi nghẹn ngào nói với bố mẹ lời xin lỗi, cũng như lời hứa sẽ chăm chỉ học hành.
Sự việc xảy ra khiến tôi nhận ra bài học quý giá cho bản thân. Tôi cũng thấy yêu thương và biết ơn bố mẹ nhiều hơn. Không chỉ vậy, tôi cũng thêm kính trọng cô giáo của mình. Một sự việc đáng nhớ với tôi trong quãng đời học trò.
Theo Nghị định 147/2024/ND-CP, bạn cần xác thực tài khoản trước khi sử dụng tính năng này. Chúng tôi sẽ gửi mã xác thực qua SMS hoặc Zalo tới số điện thoại mà bạn nhập dưới đây: