Văn mẫu lớp 6: Đóng vai Sơn Tinh kể lại truyện Sơn Tinh Thủy Tinh (18 mẫu) Những bài văn hay lớp 6

Download.vn sẽ cung cấp tài liệu Bài văn mẫu lớp 6: Đóng vai Sơn Tinh kể lại truyện Sơn Tinh Thủy Tinh.

Đóng vai Sơn Tinh và kể lại truyện Sơn Tinh, Thủy Tinh
Đóng vai Sơn Tinh và kể lại truyện Sơn Tinh, Thủy Tinh

Tài liệu sẽ bao gồm 18 bài văn mẫu, cung cấp thêm ý tưởng cho các bạn học sinh. Hãy cùng theo dõi ngay sau đây.

Đóng vai Sơn Tinh và kể lại truyện Sơn Tinh, Thủy Tinh

Bài văn mẫu số 1

Đời Hùng Vương thứ mười tám, nhà vua có một người con gái tên là Mị Nương. Nàng xinh đẹp, lại dịu dàng. Nhà vua rất yêu thương con nên muốn tìm cho con một người chồng xứng đáng.

Tên của ta là Sơn Tinh. Ta sống ở vùng núi Tản Viên. Nghe tin vua Hùng kén rể, ta sai người đi chuẩn bị lễ vật, đến cầu hôn Mị Nương. Cùng đến với ta có một người tên là Thủy Tinh. Hắn sống ở vùng biển, có tài năng phi thường: gọi gió gió đến, hô mưa mưa về.

Ta và Thủy Tinh ngang sức ngang tài khiến vua Hùng rất phân vân lắm. Vua cho gọi các lạc hầu vào bàn bạc, rồi gọi ta và Thủy Tinh vào phán:

- Hai người đều vừa ý ta, nhưng ta chỉ có một người con gái. Vậy nên nếu ngày mai ai mang được sính lễ đến trước sẽ được rước dâu về.

Ta và Thủy Tinh liền hỏi nhà vua sính lễ gồm những vật gì. Vua Hùng nói:

- Một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà gà chín cựa ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.

Nghe xong, ta liền cáo từ, trở về cho người đi tìm lễ vật. Tờ mờ sáng hôm sau, ta mang đầy đủ lễ vật đến trước. Ta lấy được Mị Nương.

Trên đường về, bỗng nhiên, trời tối sầm lại. Một lúc sau, giông bão kéo đến làm rung chuyển cả đất trời. Thì ra, Thủy Tinh đến sau, không lấy được vợ nên nổi trận lôi đình, đuổi đánh tới để cướp Mị Nương.

Nước dâng cao làm ngập khắp các đồng ruộng nhà cửa, nước dâng lên lưng đồi sườn núi, thành Phong Châu nổi lềnh bềnh trên một biển nước khiến dân chúng vô cùng khốn khổ. Ta liền dùng phép lạ, bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi, dựng thành lũy đất, ngắn chặn dòng nước lũ. Nước sông dâng lên bao nhiêu, đồi núi cao lên bấy nhiêu. Cả hai đánh nhau mấy tháng trời nhưng vẫn không phân thắng bại. Đến cuối cùng, đội quân của Thủy Tinh kiệt sức, phải rút quân về.

Từ đó, oán nặng thù sâu. Năm nào, Thủy Tinh cũng dâng nước đánh nhưng vẫn luôn thua trận.

Bài văn mẫu số 2

Hùng Vương thứ mười tám có một người con gái. Tên của nàng là Mị Nương, vừa xinh đẹp lại dịu dàng nết na. Nhà vua muốn kén cho con một người chồng xứng đáng nên đã cho kén rể.

Ta là Sơn Tinh, sống ở vùng núi Tản Viên, là chúa của một vùng non cao. Khi nghe tin, ta liền chuẩn bị lễ vật để đến cầu hôn. Cùng đến có một người là Thủy Tinh. Hắn tự xưng là chúa của vùng biển cả. Tài năng của hắn rất phi thường: gọi gió, gió đến; hô mưa, mưa về. Ta cũng chẳng hề thua kém: vẫy tay về phía đông, phía đông nổi cồn bãi; vẫy tay về phía tây, phía tây mọc lên từng dãy núi đồi.

Nhà vua có vẻ băn khoăn. Vua liền cho mời các Lạc hầu vào trong bàn bạc. Xong, vua cho gọi ta và Thủy Tinh vào rồi phán:

- Hai người đều vừa ý ta. Nhưng ta lại chỉ có một người con gái. Nay biết gả cho người nào? Vậy nên ngày mai, nếu ai đem sính lễ đến trước, ta sẽ gả con gái cho.

Ta và Thủy Tinh nghe xong, liền hỏi về sính lễ. Vua nói:

- Một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng và voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.

Ta nhanh chóng trở về, sai người đi tìm các sính lễ. Sáng hôm sau, mới tờ mờ sáng, ta đã đem ra đầy đủ lễ vật đến. Vua Hùng hài lòng lắm, liền gả Mị Nương cho ta.

Trên đường về, ta bỗng thấy trời đất tối sầm, mây đen kéo tới và gió thổi mù mịt. Hóa ra, Thủy Tinh đến sau, không lấy được Mị Nương nên đem quân đến cướp. Hắn hô mưa, gọi gió làm thành dông bão rung chuyển cả đất trời. Nước sông dâng lên cuồn cuộn làm ngập ruộng đồng, nhà cửa. Thành Phong Châu như nổi lềnh bềnh trên một biển nước. Nhân dân vô cùng khổ cực.

Ta liền dùng phép bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi để ngăn chặn dòng nước lũ. Nước sông dâng cao bao nhiêu, đồi núi lại cao lên bấy nhiêu. Trận giao chiến kéo dài ròng rã suốt mấy tháng trời. Đến cuối cùng, đội quân của ta vẫn đứng vững, còn đội quân Thủy Tinh kiệt sức, đành phải rút quân về.

Từ đó, hằng năm, Thuỷ Tinh vẫn làm gió, bão lụt để dâng nước để đánh ta. Nhưng hắn luôn bại trận.

Bài văn mẫu số 3

Thuở xưa, vào đời Hùng Vương thứ mười tám, nhà vua có một người con gái tên là Mị Nương. Nàng vừa xinh đẹp tuyệt trần, lại dịu dàng nết na. Vua Hùng hết mực yêu thương nên muốn tìm cho con một người chồng xứng đáng.

Ta là Sơn Tinh, sống ở vùng núi Tản Viên. Khi nghe tin nhà vua muốn kén rể, ta đã sai người đi chuẩn bị lễ vật rồi tức tốc đến cầu hôn. Cùng lúc đó, có một kẻ xưng là Thủy Tinh cũng đến để cầu hôn. Hắn sống ở vùng biển, có tài năng quả hơn người: gọi gió gió đến, hô mưa mưa về. Nhưng ta cũng đâu thua kém: vẫy tay về phía đông phía đông nổi cồn bãi, vẫy tay về phía tây phía tây mọc lên từng dãy núi đồi.

Thấy ta và Thủy Tinh ngang sức ngang tài, vua Hùng tỏ ra phân vân lắm. Vua cho gọi các lạc hầu vào bàn bạc, rồi gọi ta và Thủy Tinh vào phán:

- Hai người đều vừa ý ta, nhưng ta chỉ có một người con gái. Vậy nên nếu ngày mai ai mang được sính lễ đến trước sẽ được rước dâu về.

Ta và Thủy Tinh liền hỏi nhà vua sính lễ gồm những vật gì. Vua Hùng nói:

- Một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà gà chín cựa ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.

Ta nghe xong, liền cáo từ vua trở về sắm sửa sính lễ. Tờ mờ sáng hôm sau, ta mang đầy đủ lễ vật đến trước. Nhà vua gả Mị Nương cho ta.

Trên đường trở về, bỗng nhiên, trời tối sầm lại. Dông bão kéo đến làm rung chuyển cả đất trời. Hóa ra, Thủy Tinh đã tức giận, đuổi đánh tới để cướp Mị Nương. Nước dâng cao làm ngập khắp các đồng ruộng nhà cửa, nước dâng lên lưng đồi sườn núi, thành Phong Châu nổi lềnh bềnh trên một biển nước khiến dân chúng vô cùng khốn khổ. Thấy vậy, ta vẫn không hề nao núng. Ta chỉ huy quân lính giao chiến với quân của Thủy Tinh. Còn ta thì đánh nhau với Thủy Tinh. Ta dùng phép lạ, bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi, dựng thành lũy đất, ngắn chặn dòng nước lũ. Nước sông dâng lên bao nhiêu, đồi núi cao lên bấy nhiêu. Cả hai đánh nhau mấy tháng trời nhưng vẫn không phân thắng bại. Đến cuối cùng, đội quân của Thủy Tinh kiệt sức, thần nước đành phải rút quân về.

Nhưng kể từ đó, oán nặng thù sâu. Năm nào, Thủy Tinh cũng dâng nước đánh. Nhưng hắn vẫn không thể thắng được ta.

Bài văn mẫu số 4

Ta là Sơn Tinh, chúa tể của vùng núi cao. Nghe đồn vua Hùng tại vùng đất Phong Châu có một người con gái tên là Mị Nương vừa xinh đẹp, lại hiền dịu nết na. Ta đã ngưỡng mộ từ lâu. Nhà vua yêu thương hết mực nên muốn tìm cho nàng một người chồng xứng đáng. Ta liền đến cầu hồn.

Cùng đến với ta còn có Thủy Tinh, chúa tể vùng biển cả. Tài năng của hắn cũng không thua kém gì ta: gọi gió gió đến, hô mưa mưa về. Vua Hùng thấy chúng ta ngang sức ngang tài nên tỏ ra rất khó xử. Vua cho gọi các Lạc hầu vào bàn bạc, Một lúc sau, nhà vua gọi ta và Thủy Tinh đến rồi nói:

- Cả hai người đều vừa ý ta, nhưng ta chỉ có một người con gái. Vậy nên nếu ngày mai ai mang được sính lễ đến trước sẽ được rước dâu về.

Nghe xong, ta liền hỏi nhà vua sính lễ bao gồm những thứ gì. Vua Hùng nói:

- Sính lễ gồm có một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà gà chín cựa ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.

Sau đó, ta và Thủy Tinh liền cáo từ nhà vua để về chuẩn bị. Về đến nơi, ta cho người đi tìm các sản vật mà nhà vua yêu cầu. Thật may, những thứ đó vùng núi cao của ta lại có sẵn. Sáng sớm hôm sau, ta sai người mang lễ vật đến. Lúc đến nơi vẫn chưa thấy Thủy Tinh. Vua Hùng xem lễ vật, tỏ ý hài lòng rồi quyết định gả Mị Nương cho Sơn Tinh. Trên đường trở về, ta bỗng thấy trời tối sầm lại, gió nổi cuồn cuộn. Thì ra Thủy Tinh đang đem quân đến.

Hắn hô mưa, gọi gió làm thành dông bão rung chuyển cả đất trời. Nước ngập khắp các đồng ruộng nhà cửa, nước dâng lên lưng đồi sườn núi, thành Phong Châu nổi lềnh bềnh trên một biển nước. Ta nhìn cảnh dân chúng khốn khổ mà vô cùng đau lòng. Không thể để Thủy Tinh đánh bại, ta dùng phép bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi, dựng thành lũy đất, ngắn chặn dòng nước lũ. Nước sông dâng lên bao nhiêu, đồi núi cao lên bấy nhiêu. Ta và Thủy Tinh giao tranh suốt mấy tháng trời, nhưng chưa phân thắng bại.

Nhưng đến cuối cùng, sức cùng lực kiệt, Thủy Tinh đành phải rút quân về. Kể từ đó, mối thù càng tăng thêm. Năm nào, Thủy Tinh cũng dâng nước, quyết giành lại Mị Nương. Nhưng hắn luôn bị ta đánh bại.

Bài văn mẫu số 5

Ta là Sơn Tinh, chúa miền non cao. Nghe tin Hùng Vương muốn kén rể cho con gái là Mị Nương, ta liền đến tham dự.

Cùng đến tham dự với ta còn có Thủy Tinh. Hắn ta có tài lạ gọi gió gió đến, hô mưa mưa về. Tài năng của ta cũng chẳng hề thua kém vẫy tay về phía đông thì phía đông nổi cồn bãi, vẫy tay về phía tây, phía tây mọc lên từng dãy núi đồi. Cả hai đều vô cùng xuất chúng nên vua Hùng không biết chọn ai. Vua bèn ra lệnh:

- Hai người đều vừa ý ta cả. Vậy nên nếu ngày mai ai mang được sính lễ đến trước sẽ được rước dâu về. Sính lễ gồm có một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng và voi chín ngà gà chín cựa ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.

Ta về chuẩn bị lễ vật từ sớm. Sáng hôm sau, ta mang lễ vật đến trước. Vua Hùng liền gả Mị Nương cho ta. Còn Thủy Tinh đến sau không lấy được vợ liền nổi giận, đem theo quân đánh. Thủy Tinh hô mưa, gọi gió làm thành dông bão rung chuyển cả đất trời. Nước ngập khắp các đồng ruộng nhà cửa, nước dâng lên lưng đồi sườn núi, thành Phong Châu nổi lềnh bềnh trên một biển nước. Thấy vậy, ta bốc từng quả đồi dời từng dãy núi, ngăn chặn dòng nước lũ.

Ta và Thủy Tinh đánh nhau ròng rã mấy tháng trời, cuối cùng ta vẫn vững vàng mà sức Thủy Tinh đã cạn kiệt, đành rút quân. Từ đó càng thêm oán nặng thù sâu, hằng năm, Thủy Tinh lại dâng nước đánh ta. Nhưng lần nào hắn cũng đều thua cuộc cả.

Bài văn mẫu số 6

Cách đây đã lâu, đời vua Hùng Vương thứ mười tám có một người con gái tên là Mị Nương nổi tiếng là xinh đẹp nết na.

Khi nàng đến tuổi lấy chồng, Hùng Vương đã truyền tin kén rể. Nghe được tin đó, ta liền chọn ngay một ngày đẹp để tới xin cầu hôn nàng. Cùng với ta, ngày hôm đó cũng có một người tên là Thuỷ Tinh đến từ rất sớm. Hắn có tài gọi gió gió đến, hô mưa mưa về. Nhưng ta tự tin cũng không hề thua kém. Ta vẫy tay về phía đông thì mọc lên cồn cát, vẫy tay về phía tây thì mọc lên những dãy núi đồi. Vua Hùng băn khoăn không biết chọn ai bèn mời các Lạc hầu vào bàn bạc và phán:

- Cả hai người đều ngang sức, ngang tài và đều vừa ý ta, nhưng ta chỉ có một đứa con gái mà thôi. Cho nên ngày mai, hễ ai đem sính lễ đến trước thì ta gả con gái cho. Sính lễ gồm có một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng và voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.

Sáng hôm sau, khi trời vừa tờ mờ sáng ta đã đến trước và đem đầy đủ lễ vật và nhanh chóng rước Mị Nương về núi. Thuỷ Tinh đến sau không lấy được vợ, hắn tức giận sai quân đuổi theo đánh ta hòng cướp lấy Mị Nương. Trận đấu giữa ta và hắn rất quyết liệt. Hắn hô mưa, gọi gió, làm thành giông bão rung chuyển đất trời, nước dâng cao mãi tràn ngập cả nhà cửa, ruộng nương. Nước lên đến lưng đồi, sườn núi, thành Phong Châu lúc bấy giờ nổi lềnh trên biển nước.

Ta không hề nao núng, lấy hết sức mình để bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi, ngăn chặn dòng nước. Thuỷ Tinh dâng nước cao bao nhiêu thì ta lại biến phép cho đồi núi cao bấy nhiêu. Cuộc đọ sức giữa ta và hắn kéo dài mấy tháng liền. Cuối cùng, Thuỷ Tinh thua cuộc đành rút quân về. Từ đó trở đi, cứ hằng năm hắn lại làm mưa gió, bão lụt như nhớ lại mối thù cũ. Tuy nhiên, nhờ có sự ủng hộ và góp sức của dân chúng mà năm nào ta cũng giành được chiến thắng lẫy lừng.

Bài văn mẫu số 7

Tôi là Sơn Tinh, sống ở vùng núi Tản Viên hùng vĩ. Nay, nhìn thấy cảnh bà con nô nức làm ăn, cánh đồng vàng óng bởi những bông lúa chín, nhưng cây trái chín tỏa hương thơm ngào ngạt. Tôi lại nhớ đến cảnh nhiều năm về trước tôi đến cầu hôn nàng Mị Nương.

Hôm đó, vào một buổi sáng đẹp trời, chim chóc hót líu lo, kinh thành Phong Châu tràn ngập nắng vàng. Nghe tin vua Hùng kén chồng cho công chúa Mị Nương, tôi bèn sửa soạn trang phục rồi chọn con bạch hổ mà tôi ưng ý nhất đến cầu hôn Mị Nương. Vừa đến nơi, tôi đã thấy quang cảnh các tráng sĩ đang đua nhau so tài. Đến lượt mình, tôi uy nghi bước vào sân rồng. Tôi vẫy tay về đông, phía đông nổi cồn bãi, tôi vẫy tay về phía Tây, phía tây nổi lên từng dãy núi đồi. Vua Hùng cùng các Lạc Hầu vỗ tay nồng nhiệt. Bỗng nhiên, mây đen ùn ùn kéo đến, sấm nổi lên từng hồi trống, chớp như từng vết dao rạch ngang bầu trời. Một kẻ xưng là Thủy Tinh cưỡi một chú rồng đen đi ra từ đằng sau đám mây đen đến. Hắn bước xuống sân rồng, đôi mắt hắn sáng ngời, bộ râu ria xanh quăn xì, hắn khoác một chiếc áo vảy cá lấp lánh. Chỉ cần múa bài đường thì giông bão thi nhau chút mưa xuống mặt đất, cây cối giờ đây đã nghiêng ngả hết chỗ này sang chỗ khác. Tôi bèn làm phép gọi nắng đến để xua tan mây đen, làm cho cây cối đứng thẳng lại. Sau khi vua Hùng bàn bạc cùng các Lạc Hầu, vua phán:

- Trong tất cả những người tham dự buổi kén rể của ta hôm nay, ta thấy cả hai chàng Sơn Tinh và Thủy tinh đều vừa ý ta, nhưng ta chỉ có một người con gái biết gả cho người nào. Thôi thì ngày mai, người nào mang sính lễ đến trước, ta sẽ gả con gái cho. Sính lễ gồm có một trăm ván cơm nếp, một trăm bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.

Sáng sớm hôm sau, tôi cùng dân làng đem đủ sính lễ đến cầu hôn Mị Nương. Tôi đã đến sớm hơn Thủy Tinh và được rước Mị Nương về làm vợ. Đang đi, tôi thấy Thủy tinh cưỡi rồng đen xuất hiện đằng sau đám mây đen, phía dưới hắn là đoàn tùy tùng hậm hực đuổi theo sau chúng tôi. Hắn kéo mưa xuống, nước dâng lên, nhiều thấy cảnh bà con chạy loạn lên núi chạy lũ lụt thấy chua xót làm sao, tôi bèn dùng phép bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi dựng thành lũy đất ngăn dòng nước lũ. Nước dâng lên đến đâu đồi núi dâng lên đến đấy. Chúng tôi cứ thế đánh nhau hàng tháng trời. Cuối cùng, sức Thủy Tinh cũng đã kiệt mà tôi thì vẫn vững vàng, hắn bèn rút quân và biến thành con thuồng luồng rồi lủi mất.

Bài văn mẫu số 8

Ta là Sơn Tinh, vị thần trị vì ở vùng núi Tản Viên. Hôm nay, nhìn lại cảnh bình yên của đất nước, ta lại nhớ đến lần cầu hôn nàng Mị Châu xinh đẹp, vợ của ta bây giờ. Ta lại nhớ đến cuộc chiến khốc liệt với Thủy Tinh với những khó khăn, thử thách.

Câu chuyện bắt đầu từ lời kén rể của Hùng Vương thứ mười tám. Vua Hùng có người con gái Mị Nương, vô cùng xinh đẹp và nết na nên muốn tìm cho nàng người chồng xứng đáng. Lúc ấy, ta nghe khắp thành Phong Châu dân chúng đều xôn xao bàn tán, ai sẽ là phò mã. Ta đem lòng mến mộ nàng Mị Nương từ lâu, nên thấy đây là cơ hội hiếm có để hỏi nàng làm vợ. Ta tức tốc đến thành Phong Châu. Lúc ra mắt nhà vua, trong tất cả các đối thủ, ta thấy có chàng Thủy Tinh tướng mạo khôi ngô, tài giỏi. Nếu ta có tài vẫy tay về phía đông, phía đông nổi cồn bãi, vẫy tay về phía tây, phía tây mọc lên từng dãy đồi thì chàng lại có tài gọi gió, gió đến, hô mưa, mưa về. Nhà vua phân vân, không biết chọn ai cho con gái, nên đã gọi các quan tướng và họp mặt. Sau thời gian suy nghĩ khá lâu, cuối cùng nhà vua đưa ra quyết định: “Sáng mai, ai mang sính lễ đến trước sẽ được lấy công chúa” .Ta và Thủy Tinh đồng thanh hỏi nhà vua: “Dạ, bẩm sính lễ gồm những gì?”. Vua Hùng uy nghi trả lời: “Một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao mồi thứ một đôi.”

Nghe xong những lễ vật vua yêu cầu, ta thở phào nhẹ nhõm vì tất cả đều là sản vật trên rừng dễ tìm kiếm. Ta cáo biệt nhà vua, rồi nhanh chóng trở về, tức tốc sai quân đi tìm đủ sính lễ. Sáng hôm sau, cả thành Phong Châu còn chìm trong mờ sương, ta đã mang đầy đủ lễ vật đến rồi xin vua Hùng đón nàng Mị Nương núi Tản. Ta rời đi không bao lâu, thì đoàn tùy tùng phía sau bỗng dưng cấp báo, vì thấy phía sau nổi lên giông tố, bão bùng cây cối nghiêng ngả. Thấy có sự bất bình, ta liền hóa phép thuật xem có chuyện gì xảy ra. Ta bay lên trên đỉnh núi cao nhìn xuống, thấy Thủy Tinh đùng đùng nổi giận đang hô mưa gọi gió di chuyển về phía núi Tản Viên. Vậy là Thủy Tinh đến sau, không lấy được vợ nên tức giận đuổi theo ta trả thù. Ta nhanh chóng hóa phép, bốc từng ngọn đồi di chuyển từng ngọn núi để chặn dòng nước lũ của Thủy Tinh. Trận chiến càng về sau, càng khốc liệt cả thành Phong Châu chìm trong biển nước, ta sai quân cho di dời người dân lên chỗ cao. Sức chiến đấu của Thủy Tinh, về sau yếu đi, còn ta không hề nao núng. Thủy Tinh kiệt sức, không thể cầm cự lại được bèn rút quân về.

Nhiều năm sau, Thủy Tinh vẫn ôm mối hận trong lòng nên vẫn dâng nước khiêu chiến với ta nhưng đều thất bại. Người dân thành Phong Châu đời này qua đời khác rút ra được nhiều bài học để chống lại những lần Thủy Tinh nổi giận, để cuộc sống yên bình, hạnh phúc.

Bài văn mẫu số 9

Ta là Sơn Tinh, vị thần trị vì vùng núi Tản Viên hùng vĩ. Hôm nay nhân ngày bà con thu hoạch vụ lúa hè thu, ta cùng người vợ thân yêu là nàng Mị Nương đi thăm thú và chúc mừng bà con. Nhìn khung cảnh yên ấm ta lại chợt nhớ về ngày ta cùng bà con chống lại Thủy Tinh để rước nàng Mị Nương về làm vợ. Những năm tháng đó ta luôn luôn khắc ghi trong lòng.

Ta còn nhớ, hôm ấy là một ngày đẹp trời, vạn vật trong trời đất tốt tươi, nắng vàng trải khắp mọi nơi, cùng ngày hôm đó ta nghe được tin vua Hùng kén rể cho người con gái yêu là Mị Nương. Ta vốn mến yêu dung nhan và đức hạnh của nàng từ lâu nhưng chưa có dịp tỏ bày tấm lòng của mình. Nay nhân cơ hội vua Hùng kén rể hiền ta bèn sửa soạn chỉnh tề đến gặp ngài và công chúa. Ta mặc một bộ quần áo vàng, đan xen những họa tiết đẹp mắt, cưỡi một con tuấn mã trắng khỏe mạnh, cùng với tài năng vượt trội ta tin rằng chắc chắn vua Hùng và công chúa sẽ vừa ý. Khi ta đến kinh thành không khí vô cùng nhộn nhịp, những chàng trai khỏe mạnh, đẹp đẽ từ khắp các nơi đổ về để trổ tài, ai cũng mong rằng mình có thể trở thành phò mã.

Sau bao ngày chờ đợi cuối cùng ta cũng được đến trước mặt vua Hùng để thể hiện tài năng của bản thân. Ta vẫy tay về phía đông, phía đông nổi cồn bãi, vẫy tay về phía tây phía tây mọc lên từng dãy núi đồi. Chứng kiến tài năng của ta cả vua Hùng và các Lạc hầu ai nấy đều lấy làm vừa ý lắm. Nhưng ngay khi ta vừa kết thúc phần thể hiện tài năng, thì tiến lại một chàng trai vô cùng tuấn tú, cũng chạc tuổi ta, thân cưỡi rồng và mặc bộ quần áo màu bạc rất đẹp. Chàng ta tự giới thiệu mình là Thủy Tinh, vị thần biển cả. Thủy Tinh tài năng cũng chẳng hề kém ta, chàng hô mưa gọi gió làm thành giông bão, rung chuyển cả đất trời. Nhưng vua Hùng cũng như các vị quan ai nấy mặt đều tái mét đi vì lo sợ.

Sau khi ta và Thủy Tinh thể hiện tài năng, vua Hùng không biết chọn ai nên đã cùng các vị Lạc Hầu bàn bạc và quyết định chúng ta phải vượt qua một thử thách nữa. Vua Hùng nói rằng:

- Hai chàng đều vừa ý ta, nhưng ta chỉ có một người con gái. Vậy nên, ngày mai, ai đem sính lễ đến trước, ta sẽ cho cưới con gái ta. Sinh lễ bao gồm: Một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng và voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.

Ta trở về chuẩn bị lễ vật. Tờ mờ sáng hôm sau ta mang sính lễ đến và rước nàng Mị Nương xinh đẹp, hiền thục về. Thủy Tinh đến sau, không lấy được vợ, hắn ta vô cùng giận dữ, đem quân đuổi theo đánh lại ta. Thủy Tinh hô mưa, gọi gió, làm thành dông bão, nước dâng lên mỗi ngày một lớn, ruộng vườn nhà cửa ngập trong biển nước. Ta không hề lo sợ, nao núng và dùng tài năng của mình bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi, dựng thành lũy đất, ngăn chặn dòng nước lũ khủng khiếp của Thủy Tinh. Nước Thủy Tinh dâng lên bao nhiêu ta lại dâng đồi núi cao lên bấy nhiêu. Cứ thế ta và Thủy Tinh đánh nhau đến hàng tháng trời, sau Thủy Tinh kiệt sức đành phải rút quân trở về.

Nhưng từ ấy về sau, oán nặng thù sâu năm nào cũng vậy cứ đến ngày ta lấy được Mị Nương về là Thủy Tinh lại đem quân đánh trả. Nhưng để bảo về người vợ hiền thục và những người con dân yêu quý của mình, ta cùng tất cả mọi người đoàn kết một lòng đánh lui Thủy Tinh.

Đóng vai Sơn Tinh kể lại câu chuyện Sơn Tinh, Thủy Tinh

Bài văn mẫu số 1

Ta là Sơn Tinh, hiện đang sống hạnh phúc cùng vợ của mình là nàng Mị Nương ở trên núi Tản Viên. Ngoài kia, tên Thủy Tinh lại đang kéo nước đến để tái chiến với ta rồi. Dù năm nào cũng thất bại nhưng hắn vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Còn lý do vì sao mà năm nào hắn cũng dâng nước đánh nhau với ta, thì phải nói đến chuyện xảy ra vào những năm rất lâu về trước.

Hồi ấy, ta rời núi Tản Viên để đến hỏi cưới vợ của ta - nàng Mị Nương - con gái vua Hùng. Cùng lúc đó, ta gặp mặt Thủy Tinh - một đối thủ ngang tài ngang sức. Nếu ta có thể làm nổi cồn bãi, làm mọc lên các dãy núi đồi. Thì Thủy Tinh có thể hô mưa gọi gió. Đứng trước tình thế ấy, vua Hùng quyết định rằng ai có thể đem sính lễ đến đầy đủ trước thì sẽ được cưới Mị Nương. Thế là chúng ta ngay lập tức trở về chuẩn bị sính lễ. Sáng sớm hôm sau, ta đến trước, mang theo đủ một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng và voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi. Thế nên ta may mắn cưới được Mị Nương. Thủy Tinh đến sau, vô cùng tức giận, nên đã dâng nước đánh bại ta, cướp Mị Nương trở về. Không may cho hắn, là ta có đủ khả năng để chống lại mọi thủ đoạn của hắn. Thủy Tinh dâng nước lên cao bao nhiêu, ta lại rời đồi núi cao lên bấy nhiêu. Cứ như thế liên tục mấy tháng trời, cuối cùng Thủy Tinh kiệt sức, đành lui quân.

Từ đó, năm nào Thủy Tinh cũng kéo quân đến để đánh với ta cả. Nhưng lần nào ta cũng là người chiến thắng nên không có gì phải nao núng.

Bài văn mẫu số 2

Ta là Sơn Tinh. Lúc bấy giờ, ta đang ở núi Tản Viên, nghe tin vua Hùng kén rể, lập tức đến ngay. Cùng đến với ta còn có một người tên là Thuỷ Tinh, người ở miền biển tài năng cũng không kém. Nếu ta có tài vẫy tay về phía đông, phía đông nổi cồn bãi, vẫy tay về phía tây, phía tây mọc lên từng dãy đồi thì chàng lại có tài gọi gió gió đến, hô mưa mưa về. Vua Hùng ưng ý cả ta và Thuỷ Tinh nhưng con gái yêu của nhà vua thì chỉ có một. Vua không biết gả cho ai bèn mời bộ lạc vào bàn bạc, xong nhà vua phán:

- Sáng mai ai đem sính lễ đến trước sẽ được lấy công chúa.

Ta và Thuỷ Tinh cùng đồng thanh tâu:

- Bẩm đức vua, sính lễ cần sắm những gì?

Vua bảo:

- Một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, và voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.

Nghe xong, ta trở về chuẩn bị lễ vật. Sáng hôm sau, ta đêm đầy đủ lễ vật đến. Vua Hùng đồng ý cho ta rước nàng Mị Nương xinh đẹp về núi Tản. Kiệu hoa mới được nửa đường, bỗng đâu giông bão, mưa gió ở đâu ầm ầm kéo đến. Quay đầu nhìn lại ta thấy Thuỷ Tinh đang đùng đùng nổi giận đem quân đuổi theo đòi cướp nàng Mị Nương của ta. Khắp nơi rung chuyển, nước dâng lên cuồn cuộn ngập cả ruộng đồng, nhà cửa, cả thành Phong Châu.

Ta không hề nao núng, hoá phép bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi ngăn chặn dòng lũ. Nước càng dâng cao bao nhiêu, đồi núi lại cao lên bấy nhiêu, cứ thế ta với Thuỷ Tinh đánh nhau ròng rã suốt mấy tháng trời. Cuối cùng Thuỷ Tinh kiệt sức đành phải rút quân về. Ta và Mị Nương được sống hạnh phúc bên nhau cho đến bây giờ.

Thuỷ Tinh không chịu thua. Hàng năm, hắn lại dâng nước lên để đánh ta, và năm nào Thuỷ Tinh cũng bại trận.

Bài văn mẫu số 3

Hùng Vương thứ mười tám có một người con gái tên là Mị Nương, nổi tiếng là xinh đẹp nết na. Khi nàng đến tuổi lấy chồng Hùng Vương đã truyền tin kén rể. Tin loan truyền đi khắp nơi một cách nhanh chóng.

Hôm sau, ta đến cầu hôn. Cùng đi với ta còn có Mị Nương. Hắn có tài năng gọi gió gió đến, hô mưa mưa về. Nhưng ta cũng chẳng hề thua kém. Ta vẫy tay về phía đông thì mọc lên cồn cát, vẫy tay về phía tây thì mọc lên những dãy núi đồi. Vua Hùng băn khoăn không biết chọn ai bèn mời các Lạc hầu vào bàn bạc và phán:

- Cả hai người đều ngang sức ngang tài và đều vừa ý ta, nhưng ta chỉ có một đứa con gái mà thôi. Cho nên ngày mai, hễ ai đem sính lễ đến trước thì ta gả con gái cho. Sính lễ gồm có một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng và voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.

Sáng hôm sau, khi trời vừa tờ mờ sáng ta đã đến trước và đem đầy đủ lễ vật. Sau đó, ta được rước Mị Nương về núi. Thuỷ Tinh đến sau không lấy được vợ hắn tức giận sai quân đuổi theo đánh ta hòng cướp lấy Mị Nương. Trận đấu giữa ta và hắn rất quyết liệt. Hắn hô mưa, gọi gió, lẩm thành giông bão rung chuyển đất trời, nước dâng cao mãi tràn ngập cả nhà cửa, ruộng nương. Nước lên đến lưng đồi, sườn núi, thành Phong Châu lúc bấy giờ nổi lềnh trên một biển nước.

Sau đó ta mới dùng phép bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi để ngăn chặn dòng nước. Thuỷ Tinh dâng nước cao bao nhiêu thì ta lại biến phép cho đồi núi cao bấy nhiêu. Cuộc đọ sức giữa ta và hắn kéo dài mấy tháng liền. Sau đó Thuỷ Tinh thua cuộc đành rút quân về. Từ đó trở đi cứ hằng năm hắn lại làm mưa gió, bão lụt để trả thù, nhưng luôn chịu thua cuộc.

Bài văn mẫu số 4

Vào thời vua Hùng Vương thứ mười tám, vua có một người con gái tên là Mị Nương nổi tiếng là xinh đẹp nết na. Khi nàng đến tuổi lấy chồng Hùng Vương đã truyền tin kén rể.

Ta liền sắm sửa sính lễ để đến cầu hôn Mị Nương. Cùng đến với ta có một người tên là Thuỷ Tinh. Tài của hắn là: gọi gió, gió đến, hô mưa, mưa về. Nhưng tài của ta cũng không kém. Ta vẫy tay về phía đông thì mọc lên cồn cát, vẫy tay về phía tây thì mọc lên những dãy núi đồi. Vua Hùng băn khoăn không biết chọn ai bèn mời các Lạc hầu vào bàn bạc và phán:

- Cả hai người đều ngang sức, ngang tài và đều vừa ý ta, nhưng ta chỉ có một đứa con gái mà thôi. Cho nên ngày mai, hễ ai đem sính lễ đến trước thì ta gả con gái cho. Sính lễ gồm có một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng và voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.

Hôm sau, ta đã đến trước và đem đầy đủ lễ vật. Sau đó ta được rước Mị Nương về núi. Thuỷ Tinh đến sau không lấy được vợ hắn tức giận sai quân đuổi theo đánh ta hòng cướp lấy Mị Nương. Trận đấu giữa ta và hắn rất quyết liệt. Hắn hô mưa, gọi gió, làm thành giông bão rung chuyển đất trời, nước dâng cao mãi tràn ngập cả nhà cửa, ruộng nương. Nước lên đến lưng đồi, sườn núi, thành Phong Châu lúc bấy giờ nổi lềnh trên một biển nước.

Ta dùng phép bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi để ngăn chặn dòng nước. Thuỷ Tinh dâng nước cao bao nhiêu thì ta lại biến phép cho đồi núi cao bấy nhiêu. Cuộc đọ sức giữa ta và hắn kéo dài mấy tháng liền. Sau đó Thuỷ Tinh thua cuộc đành rút quân về. Từ đó trở đi cứ hằng năm hắn lại làm mưa gió, bão lụt để đánh ta. Nhưng lần nào Thủy Tinh cũng đều thất bại.

Bài văn mẫu số 5

Ta là Sơn Tinh - chúa tể của vùng non cao. Ta đang trên đường thành Phong Châu trở về núi Tản Viên. Nhưng hôm nay, cảm xúc thật khác lạ, bởi ta không trở về một mình, mà dẫn theo người vợ mới cưới của mình, nàng Mị Nương.

Suốt hôm qua, ta không có một phút nào nghỉ ngơi cả. Vì ta mải đi khắp nơi, tìm đủ những món sính lễ Vua Hùng yêu cầu: voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao và một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng. Khi đến nơi, đối thủ của ta là Thủy Tinh vẫn chưa có mặt. Ta đang lễ vật lên cho nhà vua, rồi được gả Mị Nương cho. Trên đường trở về, lòng ta lâng lâng vì vui sướng.

Chợt, bầu không khí trở nên nặng nề. Từ phía thành Phong Châu, một cơn gió lớn nổi lên. Kế đến là mưa to ập đến, sấm chớp giật đùng đùng. Nước từ đâu dâng lên nhanh chóng, trong phút chốc nhấn chìm cả thành Phong Châu. Người dân hoảng loạn bỏ chạy lên vùng núi cao. Thấy vậy, ta liền lao về phía đó để ngăn cản dòng nước. Ta dùng sức mình nhấc bổng từng quả đồi, dời từng dãy núi, đắp lên từng bức tường thành đồ sộ để ngăn dòng nước dữ. Đến lúc này, ta mới nhìn thấy được nguyên nhân của tai họa này là Thủy Tinh. Thì ra vì đến sau, không cưới được vợ nên hắn nổi điên, dâng nước uy hiếp, muốn ta trả lại Mị Nương cho hắn. Ta và hắn giằng co với nhau suốt mấy tháng trời. Hắn dâng nước lên cao bao nhiêu thì ta lại dời núi lên cao bấy nhiêu. Cuối cùng, có lẽ do kiệt sức, Thủy Tinh đành phải lui quân. Kết thúc trận chiến, với sự kiêu hãnh của kẻ chiến thắng ta tiếp tục đưa vợ về quê hương của mình. Chúng ta sẽ cùng nhau chung sống hạnh phúc cho đến đầu bạc răng long.

Tuy nhiên, ta vẫn có chút phiền lòng khi năm nào Thủy Tinh cũng dâng nước tấn công ta hòng trả lại mối thù năm xưa. Và dĩ nhiên là hắn chẳng bao giờ và cũng sẽ không bao giờ đánh thắng được ta cả.

Bài văn mẫu số 6

Hùng Vương thứ mười tám có một người con gái tên là Mị Nương. Nàng không chỉ xinh đẹp, mà còn hiền dịu. Nhà vua rất yêu thương nên muốn kén cho công chúa một người chồng thật xứng đáng.

Ta là Sơn Tinh, sống ở vùng núi Tản Viên. Nghe tin Vua Hùng kén rể, ta liền tức tốc đến cầu hôn. Cùng đến với ta còn có tên là Thủy Tinh. Hắn là chúa vùng biển cả. Tài năng hết sức phi thường: gọi gió, gió đến; hô mưa, mưa về. Dù vậy, ta vẫn rất tự tin. Tài năng của ta cũng đâu thua kém. Khi ta vẫy tay về phía đông, phía đông nổi cồn bãi; vẫy tay về phía tây, phía tây mọc lên từng dãy núi đồi.

Hai ta ngang sức ngang tài, khiến cho nhà vua băn khoăn không biết nhận lời ai. Thế rồi, vua liền cho mời các Lạc hầu vào trong bàn bạc. Xong, vua liền phán rằng:

- Hai chàng đều vừa ý ta. Nhưng ta lại chỉ có một người con gái. Nay biết gả cho người nào? Vậy nên ngày mai, nếu ai đem sính lễ đến trước, ta sẽ gả con gái cho.

Ta và Thủy Tinh nghe vậy, liền hỏi xem sính lễ gồm những món gì. Vua Hùng bèn nói:

- Một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng và voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.

Nghe xong, ta cảm thấy mừng thầm. Những lễ vật trên đều dễ tìm được ở vùng núi của ta. Nhưng không vì thế mà đắc ý, ta nhanh chóng trở về để chuẩn bị cho kịp. Sáng hôm sau, mới tờ mờ sáng, ta đã đem ra đầy đủ lễ vật đến. Vua Hùng thấy vậy hài lòng lắm. Ta được rước Mị Nương về núi.

Trên đường trở về, trời đất bỗng tối sầm lại. Thì ra, Thủy Tinh đến sau, không lấy được vợ, nên đã nổi giận đem quân đuổi theo đòi cướp Mị Nương. Hắn hô mưa, gọi gió làm thành dông bão rung chuyển cả đất trời. Nước sông dâng lên cuồn cuộn làm ngập ruộng đồng, nhà cửa. Thành Phong Châu như nổi lềnh bềnh trên một biển nước. Nhân dân vô cùng khổ sở.

Thấy vậy, ta vẫn không hề nao núng. Ta liền dùng phép bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi. Từ đó dựng thành luỹ đất, ngăn chặn dòng nước lũ. Nước sông dâng cao bao nhiêu, đồi núi lại cao lên bấy nhiêu. Ta và hắn đánh nhau mấy tháng trời nhưng vẫn không phân thắng bại. Đến cuối cùng, đội quân của Thủy Tinh kiệt sức, đành phải rút quân về.

Nhưng từ đó oán nặng thù sâu, hằng năm, Thuỷ Tinh vẫn làm gió, bão lụt để dâng nước để đánh ta. Hắn quyết tâm cướp được Mị Nương. Nhưng năm nào, hắn đánh mỏi mệt, vẫn không thắng nổi ta. Cuối cùng, Thủy Tinh vẫn phải rút quân về.

Bài văn mẫu số 7

Vua Hùng Vương thứ mười tám có một người con gái tên là Mị Nương. Nàng vừa xinh đẹp, lại nết na. Nhà vua hết mực yêu thương nên muốn kén cho con một người chống xứng đáng.

Tên của ta là Sơn Tinh, sống ở vùng núi Tản Viên, là chúa vùng núi cao. Khi nghe Vua Hùng kén rể, ta liền chuẩn bị lễ vật đến cầu hôn. Cùng lúc đó, có một người là Thủy Tinh cũng đến cầu hôn, hắn tự xưng là chúa của vùng biển cả. Tài năng của hắn thật phi thường gọi gió, gió đến; hô mưa, mưa về. Tài năng của ta cũng đâu thua kém: Khi ta vẫy tay về phía đông, phía đông nổi cồn bãi; vẫy tay về phía tây, phía tây mọc lên từng dãy núi đồi.

Thấy ta và Thủy Tinh ngang sức ngang tài, nhà vua có vẻ băn khoăn lắm. Vua liền cho mời các Lạc hầu vào trong bàn bạc. Xong, vua cho truyền ta và Thủy Tinh vào rồi phán:

- Hai người đều vừa ý ta. Nhưng ta lại chỉ có một người con gái. Nay biết gả cho người nào? Vậy nên ngày mai, nếu ai đem sính lễ đến trước, ta sẽ gả con gái cho.

Ta và Thủy Tinh nghe vậy liền hỏi sính lễ gồm những món gì, nhà vua liền nói:

- Một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng và voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.

Nghe xong, ta mừng thầm. Những lễ vật trên nào có khó tìm. Nhưng cũng không vì thế mà đắc ý, ta liền cáo từ rồi nhanh chóng trở về chuẩn bị sính lễ. Sáng hôm sau, mới tờ mờ sáng, ta đã đem ra đầy đủ lễ vật đến. Vua Hùng hài lòng lắm, liền gả Mị Nương cho ta.

Trên đường trở về, ta bỗng thấy trời đất tối sầm, mây đen kéo tới và gió thổi mù mịt. Thì ra, Thủy Tinh đến sau, không lấy được vợ, nên đã nổi giận đem quân đuổi theo đòi cướp Mị Nương. Hắn hô mưa, gọi gió làm thành dông bão rung chuyển cả đất trời. Nước sông dâng lên cuồn cuộn làm ngập ruộng đồng, nhà cửa. Thành Phong Châu như nổi lềnh bềnh trên một biển nước. Điều này khiến nhân dân khắp nơi vô cùng khổ sở.

Thấy vậy, ta liền dùng phép bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi. Từ đó dựng thành luỹ đất, ngăn chặn dòng nước lũ. Nước sông dâng cao bao nhiêu, đồi núi lại cao lên bấy nhiêu. Trận giao chiến kéo dài ròng rã suốt mấy tháng trời. Đến cuối cùng, đội quân của ta vẫn đứng vững, còn đội quân Thủy Tinh kiệt sức, đành phải rút quân về.

Kể từ đó, oán nặng thù sâu, hằng năm, Thuỷ Tinh vẫn làm gió, bão lụt để dâng nước để đánh ta. Nhưng lần nào, Thủy Tinh cũng bại trận.

Bài văn mẫu số 9

Ta là Sơn Tinh - một vị thần sống ở núi Tản Viên. Từ khi sinh ra ta đã có nhiều phép lạ. Khi ta vẫy tay về phía đông, phía đông sẽ nổi lên cồn bãi. Khi ta vẫy tay về phía tây, phía Tây mọc lên từng dãy núi đồi. Nay ta đã trưởng thành, mong muốn tìm một người làm vợ. Lúc này, Hùng Vương thứ mười tám có quyết định tìm một người chồng cho con gái của mình. Sau khi dò hỏi, ta biết được cô ấy tên là Mị Nương, người đẹp như hoa, tính nết hiền dịu. Nghe vậy, ta liền muốn cưới nàng về làm vợ.

Nghĩ là làm, ta liền đến gặp vua Hùng để xin cưới Mị Nương. Cùng với ta, còn có một người tên là Thủy Tinh cũng muốn hỏi cưới. Chúng ta ngang sức ngang tài. Sau một hồi suy nghĩ, vua Hùng quyết định rằng, trong hai chúng ta ai đem sính lễ đầy đủ đến trước thì sẽ được cưới Mị Nương. Ta cảm thấy đây là một yêu cầu rất hợp lí nên đã đồng ý. Sính lễ gồm có một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng và voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi. Sau khi trở về, ta ngay lập tức ra sức tìm kiếm, chuẩn bị các món đồ được yêu cầu. Sáng sớm hôm sau, ta đem sính lễ đến như yêu cầu, và được vua Hùng đồng ý gả con gái cho. Vậy là ta và Mị Nương chính thức trở thành vợ chồng. Sau khi làm lễ xong, ta cùng vợ trở về nhà ở núi Tản Viên. Thế nhưng giữa đường, chúng ta gặp sự ngăn cản khốc liệt của Thủy Tinh. Hắn ta dâng nước lên cao, làm thành lũ lụt, nhấn chìm nhà cửa, làng mạc và khiến bao người dân phải khốn đốn. Không hoảng sợ trước tình cảnh đấy, ta bình tĩnh để đối đầu. Ta bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi, dựng thành lũy đất, ngăn dòng nước lũ. Thủy Tinh dâng nước lên cao bao nhiêu thì ta lại làm đồi núi cao lên bấy nhiêu. Thế là cuối cùng Thủy Tinh cũng phải bỏ cuộc.

Thế là ta cùng Mị Nương hạnh phúc về núi Tản Viên sinh sống. Thủy Tinh thua trận vô cùng căm tức. Năm nào cũng dâng nước kéo quân đến đòi đấu lại lần nữa, nhưng chưa lần nào thắng ta cả.

Chia sẻ bởi: 👨 Tiểu Hy
604
  • Lượt tải: 523
  • Lượt xem: 301.949
  • Dung lượng: 301,1 KB
5 Bình luận
Sắp xếp theo
  • Đồng Nguyễn Viết Cường
    Đồng Nguyễn Viết Cường

    Súp pơ ai đồ


    Thích Phản hồi 08/05/22
    • Đồng Nguyễn Viết Cường
      Đồng Nguyễn Viết Cường

      Văn mẫu cũng đc 

      T thik nhất là mẫu 11


      Thích Phản hồi 08/05/22
      • Nguyễn Huyền Diệu
        Nguyễn Huyền Diệu

        hay quá

        Thích Phản hồi 21/06/22
        • NN PP
          NN PP

          Super idoi


          Hay

          Hay

          Hay

          Hay

          Hay

          Hay

          Hay

          Hay

          Hay

          Hay

          Hay

          Hay

          Hay

          Hay

          Hay

          Hay

          Hay

          Hay

          Hay

          Hay


          Hay quáaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

          Thích Phản hồi 19:12 22/04
          • Thị Xuân Lê
            Thị Xuân Lê

            Xem mẫu 3 đi mọi người 

            Thích Phản hồi 15/05/23
            • Nguyễn Hà Chi
              Nguyễn Hà Chi

              đi cùng ta còn có mị nương=))))


              Thích Phản hồi 20:50 19/02