Bộ đề đọc hiểu Truyện truyền kì lớp 12 8 Đề đọc hiểu văn bản truyện truyền kì (Có đáp án)

Bộ đề đọc hiểu Truyện Truyền kì mang đến 8 đề đọc hiểu ngoài chương trình sách giáo khoa có đáp án giải chi tiết kèm theo mỗi đề. Bộ đề đọc hiểu truyện Truyền kì được biên soạn theo cấu trúc mới 100% tự luận, giúp các bạn học sinh tham khảo ôn luyện kiến thức thật tốt.

TOP 8 Đề đọc hiểu văn bản truyện Thần kì giúp các em học sinh biết cách khai thác nội dung, nghệ thuật và ý nghĩa của truyện Truyền kì.Các câu hỏi yêu cầu học sinh nhận xét nhân vật, tình huống, chi tiết nghệ thuật… giúp các em nâng cao khả năng tư duy, cảm nhận sâu sắc về tác phẩm. Truyện Truyền kì thường phản ánh những vấn đề, thiết thực, từ đó đề đọc hiểu giúp học sinh rút ra bài học, liên hệ thực tế cuộc sống. Vậy dưới đây là 8 đề đọc hiểu Truyện Truyền kì siêu hay, mời các bạn cùng theo dõi nhé. Bên cạnh đó các bạn xem thêm bộ đề đọc hiểu truyện ngắn hiện đại.

TOP 8 Đề đọc hiểu văn bản truyện Thần kì (Có đáp án)

ĐỀ 1

Đọc ngữ liệu sau và trả lời câu hỏi:

CHUYỆN PHẠM TỬ HƯ LÊN CHƠI THIÊN TÀO

(Lược dẫn phần đầu: Phạm Tử Hư quê ở Cẩm Giàng, là một người tuấn sảng hào mại, không ưa kiểm thúc. Sau khi học với Dương Trạm và được thầy răn dạy, chàng đã sửa đổi tính nết và trở thành người có đức hạnh. Khi thầy qua đời, Tử Hư tỏ lòng trung thành bằng cách dựng lều ở mộ thầy suốt ba năm. Tuy nhiên, dù đã 40 tuổi, chàng vẫn chưa thi đỗ, và thời nhà Trần, chàng tiếp tục sang kinh đô để học).

Một buổi sáng, Tử Hư ở nhà trọ đi ra, trong áng sương mù thấy có một đám những tàn vàng kiệu ngọc bay lên trên không; kế lại có một cỗ xe nạm hạt châu, kẻ theo hầu cũng rất chững chạc. Tử Hư khẽ dòm trộm xem thì người ngồi trong xe, chính thầy học mình là Dương Trạm. Chàng toan đến gần sụp lạy nhưng Trạm xua tay nói:

- Giữa đường không phải chỗ nói chuyện; tối mai nên đến đền Trấn võ ở cửa Bắc, thầy trò ta sẽ hàn huyên một hôm.

Tử Hư bèn sắm sẵn rượu và thức nhắm, đúng hẹn mà đến. Thầy trò gặp nhau vui vẻ lắm, chàng nhân hỏi rằng:

- Thầy mới từ trần chưa bao lâu, thoắt đã trở nên hiển hách khác hẳn ngày trước, xin thầy cho biết rõ duyên do để con được vui mừng.

Dương Trạm nói:

- Ta thủa sống không có một điều thiện nào đáng khen, chỉ có hay giữ điều tín thực đối với thầy bạn; quý trọng những tờ giấy có chữ, hễ thấy rơi vãi liền nhặt mà đốt đi. Đức Đế quân đây ngài khen là có bụng tốt, tâu xin cho làm chức trực lại ở cửa Tử đồng. Hôm qua ta hầu linh giá ngài lên chầu Thiên cung, tình cờ lại gặp nhà ngươi, đó cũng là vì thầy trò mình có cái mối duyên.

Tử Hư nói:

- Thầy được lĩnh chức trọng quyền cao như vậy, chẳng hay sự sống chết thọ yểu của con, thầy có được rõ không?

- Việc đó không phải thuộc về chức vụ của ta.

- Vậy thế thầy giữ về việc gì?

- Ta trông coi về việc văn chương thi cử, khoa danh cao thấp của những học trò trong thiên hạ.

(Lược một đoạn: Cuộc đối thoại giữa Dương Trạm và Tử Hư, trong đó Dương Trạm khuyên Tử Hư về tầm quan trọng của đức hạnh và sự khiêm nhường trong cuộc sống. Dương Trạm nhấn mạnh rằng văn tài không đủ để đạt thành công, mà cần có đạo đức và lòng trung thực. Ông cũng phê phán những kẻ sĩ thời bấy giờ thường kiêu ngạo, sống giả tạo và thiếu trách nhiệm với thầy bạn. Cuối cùng, Dương Trạm dẫn Tử Hư lên thiên giới, nơi mà cảnh vật rực rỡ và khác xa cõi trần…).

Dương Trạm bèn dẫn Tử Hư đi chơi thăm khắp cả các tòa. Trước hết đến một tòa có cái biển đề ngoài là “Cửa Tích-Đức” trong có chừng hơn nghìn người mũ hoa dải huệ, kẻ ngồi người đứng. Tử Hư hỏi thì Dương Trạm nói:

- Đó là những vị tiên thuở sống có lòng yêu thương mọi người, tuy không phải dốc hết tiền của để làm việc bố thí, nhưng biết tùy thời mà chu cấp, đã không keo bẩn, lại không hợm hĩnh. Thương đế khen là có nhân, liệt vào thanh phẩm nên họ được ở đây.

Lại đi qua một tòa sở có cái biển đề ở ngoài là “Cửa Thuận Hạnh”, trong có độ hơn nghìn người, áo mây lọng mưa, kẻ hát người múa. Tử Hư lại hỏi, Dương Trạm nói:

- Đó là những vị tiên thuở sống hiếu thuận, hoặc trong lưu ly biết bao bọc lấy nhau, hoặc đem đất cát mà san xẻ cho nhau, mấy đời ở chung, không nỡ chia rẽ. Thượng đế khen là có lòng, cho vào cung mây nên họ được ở đây.

Lại đến một tòa sở có cái biển đề là “Cửa Nho Thần” người ở đấy đều áo dài đai rộng, cũng có tới số một nghìn, trong có hai người mặc áo lụa, đội mũ sa. Dương Trạm trỏ bảo Tử-Hư rằng:

- Ấy là ông Tô Hiến Thành triều Lý và ông Chu Văn An triều Trần đó. Ngoài ra thì là những danh thần đời Hán đời Đường, không sung vào quan vị hay chức chưởng gì cả, chỉ ngày sóc ngày vọng thì vào tham yết Đế quân, như những viên tản quan đời nay thỉnh thoảng vào chầu vua mà thôi. Cứ cách năm trăm năm lại cho giáng sinh, cao thì làm đến khanh tướng, thấp cũng làm được sĩ phu, hiệu doãn. Ngoài ra còn đến hơn trăm tòa sở nữa, nhưng trời gần sáng không đi xem khắp được, vội cưỡi gió mà bay xuống trần. Xuống đến cửa bắc, thấy trăm quan đã lục tục vào triều chầu vua.

Tử Hư từ biệt thầy trở về; sang năm đi thi quả đỗ tấn sĩ. Phàm những việc cát hung họa phúc nhà Tử Hư, thường được thầy về báo cho biết.

Lời bình

Than ôi, những chuyện huyền hoặc Tề Hài, những lời ngụ ngôn Trang Chu, người quân tử vốn chẳng nên ham chuộng. Nhưng nếu là chuyện quan hệ đến luân thường, là lời ký ngụ ý khuyên giới, thì chép ra và truyền lại, có hại gì đâu.

Nay như câu chuyện Tử Hư, có thể để khuyên cho những người ăn ở trung hậu với thầy, lại có thể làm răn cho những người ăn ở bạc bẽo với thầy, có quan hệ đến luân thường của người ta lớn lắm. Đến như việc lên chơi Thiên tào, có hay không có, hà tất phải gạn gùng đến nơi đến chốn làm gì!

(Trích Truyền kì mạn lục – Nguyễn Dữ)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 (trình bày ngắn gọn)

Câu 1 (NB): Truyện "Chuyện Phạm Tử Hư lên chơi Thiên Tào" thuộc thể loại truyện nào?

Câu 2 (NB): Nhân vật chính của truyện là ai? Anh ta có đặc điểm gì nổi bật?

Câu 3 (TH): Chỉ ra và phân tích một chi tiết trong truyện cho thấy sự kết hợp giữa yếu tố kì và yếu tố thực?

Câu 4 (TH): Chi tiết Phạm Tử Hư gặp thầy Dương Trạm trên trời có ý nghĩa gì trong việc xây dựng bài học về đạo đức con người?

Câu 5 (VD): Qua câu chuyện Phạm Tử Hư lên chơi thiên tào anh (chị) rút ra được bài học gì? (Viết đoạn văn khoảng 5-7 câu).

ĐỀ 2

Đọc đoạn trích:

NGƯỜI NGHĨA PHỤ Ở KHOÁI CHÂU

(Lược dẫn phần đầu: Từ Đạt ở Khoái Châu, làm quan tại thành Đông Quan, kết thông gia với nhà quan Thiêm thư là Phùng Lập Ngôn. Con trai Phùng là Trọng Quỳ kết duyên với con gái Từ là Nhị Khanh. Nhị Khanh biệt cư xử khéo léo, được khen là người nội trợ hiền. Trọng Quỳ lớn lên, dần sinh chơi bời lêu lổng, Nhị Khanh thường vẫn can ngăn. Trong triều nhiều kẻ ghét Phùng Lập Ngôn, tiến cử vua cho ông đi dẹp giặc. Phùng Ngôn để Nhi Khanh ở lại quê nhà, cùng con trai vào Nghệ An.)

Trọng Quỳ thấy Nhị Khanh không đi, có ý quyến luyến không dứt. Nhị Khanh ngăn bảo rằng:

– Nay nghiêm đường vì tính nói thẳng mà bị người ta ghen ghét, không để ở lại nơi khu yếu, bề ngoài và tiến cử đến chốn hùng phiên, bên trong thực dồn đuổi vào chỗ tử địa. Chả lẽ đành để cha ba đào muôn dặm, lam chướng nghìn trùng, hiểm nghèo giữa đám kình nghê, cách trở trong vùng lèo mán, sớm hôm không người săn sóc, không kẻ đỡ thay? Vậy chàng nên chịu khó đi theo. Thiếp đâu dám đem mối khuê tình để lỗi bề hiếu đạo. Mặc dầu cho phấn nhạt hương phai, hồng rơi tía rụng, xin chàng đừng bận lòng đến chốn hương khuê.

Sinh không đừng được, mới bày một bữa tiệc từ biệt, rồi cùng Lập Ngôn đem người nhà đi vào phương nam. Không ngờ lòng giời khó hiểu, việc người khôn lường, cha mẹ Nhị Khanh nối nhau tạ thế. Nàng đưa tang về Khoái Châu, chôn cất cúng tế xong rồi, đến cùng ở chung với bà cô Lưu thị.

(Lược một đoạn: Bà cô Lưu thị có người cháu ngoại là quan tướng quân họ Bạch muốn lấy Nhị Khanh. Lưu thị bằng lòng, khôn khéo khuyên Nhị Khanh đồng ý, nhưng nàng một mực chối từ. Nhị Khanh nhờ người bõ già vốn là đầy tớ cũ, lặn lội vào xứ Nghệ để hỏi thăm tin tức thì gặp được Phùng Sinh mới hay Phùng Lập Ngôn đã mất, gia sản không còn. Người bõ già đưa Phùng Sinh về quê đoàn tụ. Phùng vì quen phóng lãng nên lại cùng người lái buôn là Đỗ Tam bê tha lêu lổng. Đỗ ham Sinh có vợ đẹp nên thường lấy lợi nhử Sinh. Nhị Khanh khuyên răn Phùng Sinh cũng không được).

Một hôm, Sinh cùng các bè bạn họp nhau đánh tử sắc. Đổ bỏ ra trăm vạn đồng tiền để đánh và đòi Sinh đánh băng Nhị Khanh. Trọng Quỳ quen mui vẫn được luôn, chẳng suy nghĩ gì, liền bằng lòng cách ấy. Giấy giao kèo viết xong rồi vừa uống rượu vừa gieo quân. Trọng Quỳ gieo ba lần đều thua cả ba, sắc mặt tái mét; cử toạ cũng đều n ngác buồn rầu hộ.

Trọng Quỳ phải cho gọi Nhị Khanh đến, bảo rõ thực tình, đưa tờ giao kèo cho xem và yên ủi rằng:

– Tôi vì nỗi nghèo nó bó buộc, để luỵ đến nàng. Việc đã đến thế này, hối lại cũng không kịp nữa. Thôi thì bi hoan tản tụ cũng là việc thường của người ta. Nàng nên tạm về với người mới, khéo chiều chuộng hẳn, rồi bất nhật tôi sẽ đem tiền đến chuộc.

Nàng liệu cơ không thể thoát khỏi, giả vờ nói tử tế rằng:

- Bỏ nghèo theo giàu, thiếp lẽ đâu từ chối. Số giời xếp đặt, hả chẳng là tiền định hay sao! Nếu chồng mới không nỡ rẻ bỏ, còn đoái thu đến cái dung nhan tàn tạ này, thiếp xin sửa túi nâng khăn, hết lòng hầu hạ như đã đối với chàng xưa nay. Nhưng xin cho uống một chén rượu, mượn làm một chén tiễn biệt và cho về từ giã các con một chút.

Đỗ cả mừng, rót đầy một chén rượu xà cừ đưa mời nàng uống. Uống xong, nàng về nhà ôm lấy hai con, vỗ vào lưng mà bảo rằng:

Cha con bạc tình, mẹ đau buồn lắm. Biệt li là việc thường thiên hạ, một cái chết với mẹ có khó khăn gì. Nhưng mẹ chỉ nghĩ thương các con mà thôi:

Nói xong, lấy đoạn dây tơ thắt cổ mà chết.

(Lược một đoạn: Sau khi vợ chết, Trọng Quỳ hối hận vô cùng. Một hôm, đi đường xa, ngủ dưới gốc cây thì được Nhị Khanh báo mộng, hẹn gặp ở đền Trưng Vương. Trọng Quỳ đúng hẹn đến trước đền, đợi từ chiều tà đến quá nửa đêm thì Nhị Khanh xuất hiện, báo tin cho Trọng Quỳ).

Khi nói đến việc hiện thời, Nhị Khanh chau mày:

– Thiếp thường theo chầu tả hữu Đức Bà ở đây, được trộm nghe chư tiên nói chuyện với nhau, bảo Hồ triều sẽ hết vào năm Bính Tuất, binh cách nổi lớn, số người bị giết chóc đến chừng hơn 20 vạn, ấy là chưa kể số bị bắt cướp đi. Nếu không phải người trồng cây đức đã sâu e ngọc đá đều bị cháy cả. Bấy giờ có một vị chân nhân họ Lê, từ miền tây nam xuất hiện; chàng nên khuyên hai con bền chỉ đi theo vị ấy, thiếp dù chết cũng không nát.

Trời gần sáng, Nhị Khanh vội dậy để cáo biệt, vừa đi vừa ngoảnh đầu nhìn lại, rồi thoắt chốc thì biến đi mất.

Trọng Quỳ bèn không lấy ai nữa, chăm chỉ nuôi hai con cho nên người. Đến khi vua Lê Thái Tổ tuốt gươm đứng dậy ở Lam Sơn, hai người con trai đều đi theo, trải làm đến chức Nhập thị nội. Đến nay ở Khoái Châu hiện còn con cháu.

(Trích Truyền kì mạn lục, Nguyễn Dữ)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 (trình bày ngắn gọn)

Câu 1(NB): Câu chuyện kể về nhân vật nào?

Câu 2(NB): Chủ đề chính của câu chuyện là gì?

Câu 3 (TH): Chỉ ra và nêu tác dụng của biện pháp tu từ được sử dụng trong câu văn: “Chả lẽ đành để cha ba đào muôn dặm, lam chướng nghìn trùng, hiểm nghèo giữa đám kình nghê, cách trở trong vùng lèo mán, sớm hôm không người săn sóc, không kẻ đỡ thay”?

Câu 4 (TH): Cuộc gặp gỡ cuối cùng giữa Nhị Khanh và Trọng Quỳ tại đền Trưng Vương có ý nghĩa gì?

Câu 5 (VD): Qua câu chuyện Người nghĩa phụ ở Khoái Châu, em có nhận xét về quan niệm hiếu đạo trong xã hội phong kiến xưa?

,..................

Xem đầy đủ bộ đề đọc hiểu trong file tải về

Chia sẻ bởi: 👨 Trịnh Thị Thanh
Liên kết tải về

Chọn file cần tải:

Xác thực tài khoản!

Theo Nghị định 147/2024/ND-CP, bạn cần xác thực tài khoản trước khi sử dụng tính năng này. Chúng tôi sẽ gửi mã xác thực qua SMS hoặc Zalo tới số điện thoại mà bạn nhập dưới đây:

Số điện thoại chưa đúng định dạng!
Số điện thoại này đã được xác thực!
Bạn có thể dùng Sđt này đăng nhập tại đây!
Lỗi gửi SMS, liên hệ Admin
Sắp xếp theo
👨
Đóng
Chỉ thành viên Download Pro tải được nội dung này! Download Pro - Tải nhanh, website không quảng cáo! Tìm hiểu thêm
Nhắn tin Zalo