Hỗ trợ tư vấn
Tư vấn - Giải đáp - Hỗ trợ đặt tài liệu
Mua gói Pro để tải file trên Download.vn (không bao gồm tài liệu cao cấp) và trải nghiệm website không quảng cáo
Tìm hiểu thêm »Phân tích truyện ngắn Quê hương của Đào Quốc Thịnh mang đến gợi ý cách viết + 2 mẫu khác nhau cực hay, giúp các em học hỏi cách diễn đạt giàu cảm xúc, sử dụng dẫn chứng phù hợp và trình bày bài viết đúng yêu cầu để biết cách viết văn bản nghị luận phân tích, đánh giá một tác phẩm truyện lớp 10.

TOP 2 mẫu phân tích Quê hương của Đào Quốc Thịnh cực hay dưới đây giúp các em học sinh có thể nắm được cách xác định nội dung chính, phân tích nhân vật, nghệ thuật kể chuyện cũng như cách triển khai luận điểm rõ ràng, mạch lạc. Phân tích truyện ngắn Quê hương của Đào Quốc Thịnh giúp học sinh hình dung rõ cấu trúc và cách triển khai một bài viết hoàn chỉnh, từ mở bài, thân bài đến kết bài, đồng thời rèn luyện kỹ năng viết, từ đó nâng cao khả năng tư duy và sáng tạo. Bên cạnh đó các bạn xem thêm: phân tích truyện Mua nhà, phân tích Chữ người tử tù, phân tích truyện Ăn trộm táo.
QUÊ HƯƠNG
Cả lớp lặng im, những con mắt đổ dồn về phía tôi khi nghe tôi đọc xong bài văn tả phong cảnh quê hương được cô giáo cho điểm cao nhất lớp hôm nay. Cô giáo đi lại gần, hỏi tôi thoáng một chút nghi ngờ:
- Là một học sinh thành phố, làm thế nào mà em có thể viết được một bài văn tả quê hương sâu sắc, chân thật và gần gũi đến như vậy?!
- Thưa cô bà em giúp em ạ!
- Sao? Em vừa nói gì? Bà em viết hộ em à?
- Thưa cô, không ạ!... vâng, đúng ạ!
Tôi nhìn ra hàng phượng vĩ trước sân trường và chợt nhớ đến mùa hè năm ấy Tháng 5, bố đưa tôi về quê nội. Quê nội tôi, một xóm nghèo bên kia sông Hồng. Biết bao lần, tôi đã mơ ước được về thăm quê, thăm bà, thế nhưng mới bước chân lên con đường làng lầy lội, lớp nhớp bùn sau cơn mưa, nhìn những mái nhà tranh thấp tè ẩm ướt sau luỹ tre làng, tôi đã bắt đầu thất vọng. Tôi không dám cằn nhằn nhưng ấm ức nghĩ thầm: "Sao mà bẩn thế! Biết thế này, mình chẳng đòi bố cho về nữa". Bố tôi tươi cười chào người làng, có lúc lại còn đứng lại nói chuyện với một bác gánh phân. Bữa cơm trưa hôm ấy, bà tôi tấm tắc khen ngon và gắp vào bát tôi miếng thịt luộc. Tôi gắp ra nhăn mặt: "Mỡ thế này, cháu ăn làm sao được!". Bố chan cho tôi canh cua, mới ăn được một miếng tôi đã vội kêu lên: "Canh chưa cho mì chính, nhạt lắm, lại hoi hoi, con ăn chưa quen". Cả nhà lặng người. Bố tôi tái mặt vì giận
Tối hôm ấy trăng rằm, bà tôi kê ghế ra ngoài sân nhặt khoai lang và kể cho tôi nghe đủ mọi chuyện. Bà kể rằng, bố tôi đã từ nơi này ra đi. Và chính nơi này, bố tôi đã lớn lên bằng lời ru của bà, bằng đôi tay ẵm bồng của bao người. Bà đã từng mớm cơm cho tôi, nuôi tôi khôn lớn ở đây... Tình cảm quê mùa nhưng chân thật. Bà chỉ tay về phía góc trời sáng rực lên và bảo đó là Hà Nội. Bà bảo rằng: " ở Hà Nội sướng hơn ở quê nên ai ai cũng ước ao được sống ở Hà Nội, còn bà thì bà thích ở quê hơn vì bà quen mất rồi. Nếu cháu cứ ở Hà Nội mãi, sẽ chẳng bao giờ biết được ánh trăng ở quê đẹp như thế nào đâu!". Tôi ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm không một gợn mây chi chít những vì sao. Trăng treo lơ lửng trên đầu ngọn tre in đậm lên nền trời. Anh trăng trùm lấy mái nhà và khu vườn rau xanh tốt của bà. Lúc ấy, tôi bỗng nắm chặt lấy tay bà và thốt lên: "Bà ơi! Trăng ở quê đẹp thật bà ạ!..."
Sau mùa hè năm ấy, bà nội tôi đã ra đi mãi mãi. Hè nào tôi cũng xin bố cho về thăm quê. Quê nội tôi bây giờ cũng khác hẳn, chẳng còn một tý dấu vết nào của ngày xưa nữa. Những dãy nhà hai, ba tầng san sát nhau mọc lên như nấm. Không ai còn nhớ nổi bóng dáng luỹ tre xanh.Tôi cầm bút viết, dồn tất cả tình cảm nhớ thương sâu đậm với bà vào bài tập làm văn tả phong cảnh quê hương hôm ấy. Tôi viết về quê hương tôi với lũy tre xanh mát rượi và ánh trăng rằm dịu ngọt. Phải rồi, tôi bỗng hiểu ra rằng: chính bà đã làm xanh mãi ước mơ của tôi.
I. Mở bài: Giới thiệu vấn đề cần nghị luận
II. Thân bài:
- Truyện ngắn "Quê hương" của Đào Quốc Thịnh thể hiện sâu sắc tình cảm và những suy tư về quê hương của một người con xa xứ.
- Đọc câu chuyện ta thấy được sự đối lập giữa niềm vui và nỗi buồn trong lòng nhân vật khi trở về quê hương.
- Niềm vui là khi anh được gặp lại những người thân yêu, những kỷ niệm xưa cũ, nhưng đồng thời, anh cũng phải đối diện với sự thật về sự thay đổi của quê nhà.
- Những hình ảnh về tuổi thơ hạnh phúc, những khoảnh khắc đầy ấm áp và tình cảm gia đình được tái hiện sống động qua kí ức của nhân vật.
- Tác phẩm cũng thể hiện một thông điệp tích cực về việc gìn giữ và phát triển quê hương.
- Điều này thể hiện lòng trung thành và trách nhiệm của mỗi người với nơi mình sinh ra, nơi đã nuôi dưỡng tâm hồn cũng như nơi mình sinh ra và lớn lên.
- Tác giả đã thành công trong việc tạo ra một bức tranh sống động về quê hương, nơi mà tình cảm và ký ức tuổi thơ ngập tràn
- Tác giả đã tận dụng hình ảnh và kí ức của nhân vật để truyền đạt thông điệp về sự quan trọng của quê hương trong cuộc sống.
- Chính câu chuyện của bà đã giúp ‘’tôi’’ nhân vật trữ tình hiểu thêm về lòng biết ơn, nhớ đến nguồn cội của mình.
- Cảm giác luyến tiếc của nhân vật “tôi”: “Sau mùa hè năm ấy, bà nội tôi đã ra đi mãi mãi.”
- Những hình ảnh thân thuộc ấy sẽ mãi cất giữ trong trái tim và tình yêu mãnh liệt cho quê hương, đất nước của mình sẽ không bao giờ phai nhòa trong kí ức của người con xa nhà ấy
III. Kết bài
- Tóm lại vấn đề cần nghị luận.
- Đánh giá, ý nghĩa, bài học rút ra từ tác phẩm, liên hệ.
Trong dòng chảy thi ca Việt Nam đương đại, đề tài quê hương luôn có sức lay động bền bỉ bởi nó chạm tới miền ký ức sâu xa nhất của mỗi con người. Bài thơ “Quê hương” của Đào Quốc Thịnh là một tiếng lòng tha thiết như thế. Với giọng điệu chân thành, hình ảnh gần gũi và cảm xúc lắng sâu, tác giả đã khắc họa quê hương không chỉ như một không gian địa lý mà còn là miền tâm tưởng thiêng liêng, nơi nuôi dưỡng tâm hồn và tình cảm con người. Phân tích tác phẩm, ta càng cảm nhận rõ vẻ đẹp bình dị mà xúc động của tình yêu quê hương trong thơ.
Trước hết, bài thơ gây ấn tượng bởi cách tác giả định nghĩa quê hương bằng những hình ảnh rất đỗi quen thuộc. Quê hương không phải là khái niệm trừu tượng mà hiện lên qua những sự vật gần gũi trong đời sống thường ngày: dòng sông, cánh đồng, con đường, tiếng ru… Chính sự lựa chọn hình ảnh đời thường này đã giúp bài thơ chạm đến ký ức chung của nhiều người đọc. Ta nhận ra quê hương trong thơ không xa vời mà ở ngay trong những gì thân thương nhất của tuổi thơ. Cách viết ấy thể hiện một quan niệm sâu sắc: quê hương trước hết được tạo nên từ những trải nghiệm sống giản dị nhưng bền bỉ trong tâm trí con người.
Bên cạnh việc xây dựng hình ảnh, giọng điệu trữ tình tha thiết là yếu tố quan trọng làm nên sức truyền cảm của bài thơ. Lời thơ của Đào Quốc Thịnh nhẹ nhàng mà da diết, như lời tâm sự chân thành. Không có những cảm xúc bùng nổ dữ dội, bài thơ chinh phục người đọc bằng sự lắng sâu, bằng nỗi nhớ âm thầm mà bền bỉ. Nhịp thơ chậm rãi giúp cảm xúc lan tỏa tự nhiên, giống như dòng hồi tưởng đang từng bước trở về quá khứ. Chính giọng điệu ấy đã tạo nên vẻ đẹp mộc mạc nhưng rất “thấm” của tác phẩm.
Một điểm nổi bật khác là sự gắn bó giữa quê hương và tuổi thơ. Trong bài thơ, quê hương hiện lên như chiếc nôi nuôi dưỡng những năm tháng đầu đời. Những hình ảnh gợi nhớ tuổi thơ không chỉ mang giá trị miêu tả mà còn mang ý nghĩa biểu tượng: đó là nơi hình thành nhân cách, nuôi lớn tâm hồn mỗi con người. Khi nhắc đến quê hương, thực chất tác giả đang trở về với chính mình của những ngày xưa cũ. Vì thế, nỗi nhớ quê trong bài thơ cũng chính là nỗi nhớ tuổi thơ trong trẻo đã đi qua. Đây là mạch cảm xúc rất quen thuộc trong thơ Việt nhưng qua ngòi bút của Đào Quốc Thịnh vẫn giữ được nét riêng nhờ sự chân thành và tinh tế.
Ngoài ra, bài thơ còn thể hiện chiều sâu ở chỗ nhìn nhận quê hương như một phần máu thịt không thể tách rời. Quê hương không chỉ để nhớ mà còn để yêu, để biết ơn và gìn giữ. Ẩn sau những câu thơ nhẹ nhàng là một thông điệp giàu ý nghĩa: dù đi đâu, con người cũng không thể quên nguồn cội của mình. Tình yêu quê hương trong bài thơ vì thế mang tính phổ quát, dễ tạo sự đồng cảm với người đọc ở nhiều lứa tuổi. Đặc biệt với những người xa quê, những câu thơ càng gợi nên sự rung động mạnh mẽ.
Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ giản dị, trong sáng, giàu tính gợi. Tác giả không dùng nhiều biện pháp tu từ cầu kỳ mà chủ yếu dựa vào sức gợi của hình ảnh và cảm xúc chân thực. Chính sự tiết chế này làm cho bài thơ có vẻ đẹp tự nhiên, gần với lời nói đời thường nhưng vẫn giữ được chất thơ. Nhịp điệu linh hoạt, lúc khoan thai, lúc dồn nén theo mạch cảm xúc, góp phần làm nổi bật nỗi nhớ quê da diết. Đây là phong cách khá đặc trưng của thơ trữ tình hiện đại: giản dị về hình thức nhưng sâu sắc về nội dung.
Không chỉ dừng lại ở việc gợi nhớ, bài thơ còn có giá trị giáo dục nhẹ nhàng mà thấm thía. Qua việc khơi dậy tình yêu quê hương, tác phẩm nhắc nhở mỗi người biết trân trọng nguồn cội, biết gìn giữ những giá trị bình dị quanh mình. Trong bối cảnh cuộc sống hiện đại nhiều biến động, thông điệp ấy càng trở nên ý nghĩa. Bài thơ vì thế không chỉ là tiếng lòng cá nhân của nhà thơ mà còn là lời nhắc chung dành cho người đọc hôm nay.
Tổng thể, “Quê hương” của Đào Quốc Thịnh là một bài thơ giàu cảm xúc, mang vẻ đẹp mộc mạc mà sâu lắng. Thành công của tác phẩm nằm ở sự hòa quyện giữa hình ảnh quen thuộc, giọng điệu chân thành và chiều sâu suy ngẫm về nguồn cội. Đọc bài thơ, ta không chỉ cảm nhận được tình yêu quê hương của tác giả mà còn thấy lòng mình rung lên những ký ức thân thương. Chính khả năng đánh thức cảm xúc phổ quát ấy đã làm nên sức sống bền bỉ của bài thơ trong lòng người đọc.
Quê hương - luôn luôn là đề tài sáng tác của rất nhiều tác giả. Quê hương sao mà gần gũi và thiêng liêng đến vậy. Nhưng không phải quê hương nào cũng giống nhau, mỗi tác giả sẽ có những cách nhìn khác nhau nên đã đem đến cho tác phẩm của mình vô cùng độc đáo và mới lạ. Đào Quốc Thịnh cùng với truyện ngắn "Quê hương" nhưng lúc này bức tranh quê hương được nhìn qua lăng kính của một đứa nhỏ. Bức tranh quê ấm áp nghĩa tình hiện lên trong trang văn của cậu học trò nhỏ chứa chất biết bao nỗi ân hận xem lẫn với tình yêu bà, yêu quê cha đất tổ.
Câu chuyện được mở ra đó là cảnh mà cả lớp đang ngồi im lặng để nghe nhân vật " tôi" đọc về bài văn tả quê hương của mình. Không phải là chỉ các bạn học sinh mà cả ngay cô giáo cũng đã tỏ ra thắc mắc vì sao nhân vật tôi có thể viết được bài văn hay như vậy. Cô giáo khi đọc bài văn của “tôi” thì: “đi lại gần, hỏi tôi thoáng một chút nghi ngờ: Là một học sinh thành phố, làm thế nào mà em có thể viết được một bài văn tả quê hương sâu sắc, chân thật và gần gũi đến như vậy?!”
Và quê hương của nhân vật " tôi" được mở ra, hồi tưởng lại lần được bố đưa về thăm quê nội. Hình ảnh quê nội trong sự cảm nhận của một cậu bé thành phố: đó là một xóm nghèo bên bờ sông Hồng, đường xá thì lầy lội, lớp nhớp bùn đất sau cơn mưa. Cảm giác thất vọng, không nghĩ là quê nội của cậu nghèo đến thế: “Tôi không dám cằn nhằn nhưng ấm ức nghĩ thầm: “Sao mà bẩn thế! Biết thế này, mình chẳng đòi bố cho về nữa”. Đó cũng là cảm giác của biết bao đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở thành phố phồn hoa diễm lệ, quen được sống trong sung túc, đầy đủ tiện nghi,..khi trở về thăm quê hương – nơi cha mẹ mình đã sinh ra, lớn lên, nơi có ông bà và những người thân yêu của mình.
Sau đó là bữa trưa ở quê nội với món thịt luộc và canh cua. Nhưng cậu bé lại không ai được thịt mỡ và canh cua không có cho mì chính nên rất nhạt. rước hành động, lời nói của nhân vật “tôi” cả nhà “lặng người. Bố tôi tái mặt vì giận.”
Điều đặc biệt, đó là tối ngày rằm nên trăng tròn và sáng: “bà tôi kê ghế ra ngoài sân nhặt khoai lang và kể cho tôi nghe đủ mọi chuyện”. Trong câu chuyện của bà, cậu đã biết và hiểu sâu sắc hơn kí ức tuổi thơ của bố và đức hi sinh thầm lặng mà bà đã dành cho bố, biết bao yêu thương, sự chăm sóc tận tụy bà đã dành cho bố khiến lòng “tôi” rưng rưng xúc động: “bố tôi đã từ nơi này ra đi. Và chính nơi này, bố tôi đã lớn lên bằng lời ru của bà, bằng đôi tay ẵm bồng của bao người. Bà đã từng mớm cơm cho tôi, nuôi tôi khôn lớn ở đây..”. Những câu chuyện kể của bà cứ thủ thỉ, tâm tình rót vào tai cậu, nghe sao mà thấm đến thế, và cậu nhận ra rằng: “Tình cảm quê mùa nhưng chân thật”.
Câu chuyện tạo dựng được tình huống tự nhiên, gợi cho người đọc những điều bình dị mà mang ý nghĩa sâu xa trong cuộc sống. Chỉ qua một bài văn của cậu học trò nhỏ mà gợi nhắc cho chúng ta bài học nhân văn “Uống nước nhớ nguồn”, biết trân trọng, yêu quý quê hương, nguồn cội; biết yêu quý người thân và hãy dành cho những người thân yêu của mình những gì tốt đẹp nhất khi còn có thể.
Câu chuyện của bà giúp cho “tôi” nhận ra được những giá trị đích thực của cuộc sống: trân quý, biết ơn nơi cội nguồn, gốc rễ của mình; biết ơn những người thân đã hi sinh cả một đời nuôi ta khôn lớn từ những điều bình dị nhưng ấm áp tình thân, ngọt ngào tình thương ở quê nghèo ấy.
Theo Nghị định 147/2024/ND-CP, bạn cần xác thực tài khoản trước khi sử dụng tính năng này. Chúng tôi sẽ gửi mã xác thực qua SMS hoặc Zalo tới số điện thoại mà bạn nhập dưới đây: