Bài dự thi Lá thư gửi đến tương lai 2024 Cuộc thi viết Lá thư gửi đến tương lai năm 2024

TOP 8 Bài dự thi Lá thư gửi đến tương lai 2024 hay nhất, giúp các em có thêm nhiều ý tưởng mới, cũng như rèn trí tưởng tượng thật phong phú để viết bức thư gửi tới tương lai thật hay.

Viết thư

Lá thư gửi tới tương lai 2024 là viết về những gì chưa xảy ra, đòi hỏi các em phải tưởng tượng, xem mình cần gì và muốn gì trong tương lai 10, 15, 20 hay thậm chí 30 năm sau. Vậy mời các em cùng tham khảo 8 mẫu bài dự thi Lá thư gửi đến tương lai 2024 để có thêm nhiều ý tưởng mới cho bài viết của mình:

Lá thư gửi đến tương lai - Mẫu 1

Gửi chính tôi trong tương lai!

Con người chắc chắn ai ai cũng phải trưởng thành, lớn lên chúng ta đều có một mục tiêu ước mơ riêng chúng bắt đầu xây dựng khoảng trời của chính mình đến lúc đó khi ngoảnh đầu lại phía sau liệu chúng ta vẫn có thể giữ được những kí ức trước kia? Tôi muốn bản thân sau 10 năm nữa trưởng thành hơn một chút, mạnh mẽ hơn một chút, muốn lúc đó tôi đã tìm được khoảng trời của riêng mình nhưng khi đó nhớ lại lúc hôm nay tôi sẽ cảm thấy tự hào vì những điều đã trải qua, tôi muốn nhớ tuổi thơ của bản thân mình trước kia, tôi muốn giữ trọn mọi thứ ấy, thế nên dù cho có như thế nào tôi cũng sẽ không để khoảng thời gian này đi vào lãng quên… Tại nơi đây, tớ muốn viết cho cậu, muốn gửi những lời nói nỗi lòng ngay lúc này đây tới với cậu – Gửi "tôi" của 10 năm sau.

Đây là chốn chứa chan những kỉ niệm cùng những người ta yêu dấu, là bao quang cảnh khi xưa vẹn nguyên chẳng đổi, là nơi vun đắp ước mơ ta lớn lên từng ngày. Nhưng giờ khung cảnh ấy có phải đã chẳng còn? Mọi thứ điều đã thay đổi rồi đúng không? Thời gian trôi quá nhanh mà đến khi chúng ta nhận ra và muốn trân trọng thì đã muộn, mọi thứ lúc ấy chắc đã "nhanh trôi chóng tàn" rồi nhỉ? Nếu mà "cậu" có nhớ những thứ ấy nhưng mà muốn quay lại cũng không thể nữa rồi…chỉ còn đôi tay trắng…ta chẳng thể tìm được gì đâu.

Hiện tại "tớ" của 10 năm sau như thế nào vậy? Là hạnh phúc chẳng điều sầu lo hay là đang nhỏ giọt nước mắt trong niềm đau? Hoặc là "tớ" đang cô đơn giữa dòng đời tấp nập ấy? Liệu có phải "tớ" đã rời xa quê hương đi tới một nơi xa xôi khác hay không? Cậu nhớ không, nơi đây vẫn quang cảnh như thế, vẫn như lúc trước khi cậu rời đi, vẫn trên con đường ngày xưa ta đi đến trường, vẫn khung cảnh nhộn nhịp ngày ấy, vẫn có ba mẹ ở cạnh, vẫn là đám bạn trước kia chơi đùa với ta mọi thứ vẫn như thế rất quen thuộc ấm áp và chưa từng đổi thay, thế…liệu sau 10 năm nữa những thứ tớ được thấy sẽ là những gì? Những thứ tớ đang thấy ở hiện tại, tớ vẫn còn tò mò với mọi thứ, tính nóng nảy, thiếu bình tĩnh và hay làm việc theo cảm tính, có phải là tớ vẫn chưa trưởng thành hay không? Những định hướng tương lai sau này của tớ, "cậu" có hoàn thành được những điều ấy không?

Làm sao để tháng năm có thể ngừng trôi, làm sao để "tớ" có thể lấy lại những kí ức khi xưa ấy, thời gian sao lại hối hả hóa trôi mọi thứ đi như vậy? Bây giờ ai cũng đổi thay hết rồi nhỉ? Mà…ai cũng đi xa bỏ.

mình lại với những kí ức trống rỗng trước kia, con đường chia lối mỗi người mỗi ngã rẽ chúng ta không hề còn chung lối với nhau. Giờ đây trước mắt tôi là những gì….những người đã từng ở cạnh tôi thì…chúng ta gặp nhau rồi cứ thế tiếp tục rời xa. Điều khiến tôi vẫn thẫn thờ với khung ảnh khi xưa ấy, lòng này…vẫn vấn vương hình ảnh các cậu, tớ vẫn còn nhớ các cậu rất nhiều. Chúng ta là không thể trở lại trước kia sao?

Gửi "tôi" 10 năm sau bao lời nhắn nhủ này: " Thời gian là điều tuyệt vời nhất là chúng ta từng được nhận, những kí ức ở lại với thời gian đã qua, cậu sẽ giữ không buông khoảng thời gian ấy mà phải không? Đừng chạy theo thời gian, đừng vội sống hối hả phía sau cậu đây…vẫn còn mọi thứ chỉ cần cậu quay đầu chúng tôi sẽ vẫn ở đó và mỉm cười với cậu, cho dù năm tháng có đổi dần cậu cũng đừng chạy theo, vẫn chẳng quan tâm và chậm rãi trải qua mọi thứ vui vẻ từng ngày, cậu phải biết hài lòng với mọi thứ đã có tham lam cướp tất cả chưa bao giờ là cách trước đây cậu đã làm. Cậu hãy nhớ là cậu có thể làm một vai phản diện trong cuộc đời mình nhưng đừng bao giờ giữ trọn vai ấy trong cuộc sống của người khác."

Gửi "tôi" 10 năm nữa những ý nghĩ này: " Cậu vẫn còn nhớ chứ? Thời gian khi cậu còn nơi đây, nếu giờ đây cậu tại một nơi nào đó cậu đã được hạnh phúc thì liệu cậu có còn nhớ "tôi" của quá khứ? Cậu có còn giữ những sở thích trước kia? Cậu có còn yêu đất nước mặt trời mọc như cả cuộc sống? Những bộ phim hoạt hình trước kia cậu đã yêu như chính bản thân mình cậu vẫn nhớ mà phải không? Hiện tại cậu đã yêu người nào rồi chứ hay là vẫn cứ dành trọn tim mình cho người khi xưa ấy hoặc là cậu đã biết cách tự yêu chính mình?"

Gửi "tôi" 10 năm sau những kí ức hiện tại: " Cậu biết không? Lúc trước cậu là một con người vô tâm và ích kỉ, cậu chưa bao giờ quan tâm đến cảm nhận của người khác, cậu là một người máu lạnh mà ngay là cả người thân của mình cũng có thể bác bỏ, cậu là một người mà luôn không hài lòng với giáo viên của mình, luôn khó chịu vì nền giáo dục của nước ta chưa thể bằng đất nước "mặt trời mọc" của cậu, nhưng điều mà cậu mong ước ấy nó lại rất giản đơn: cậu chỉ muốn có một gia đình hòa thuận, muốn có một người bạn tốt nhất ở bên cạnh mình, muốn có một người thầy hiểu mình và có thể bảo vệ học trò của mình bằng cả mạng sống, luôn miệng nói không thích đất nước mình như cậu lại yêu nó rất nhiều cậu chỉ muốn nơi đây có thể hoàn hảo hơn để cậu có thể tự hào về nó đó là điều ước mà "cậu" của trước kia muốn thực hiện thế còn "tớ" sau 10 năm nữa "tớ" sẽ đang mong ước điều gì?"

10 năm sau, một khoảng thời gian dài, khi mà tôi đã được hạnh phúc chẳng còn điều gì sầu lo, thời gian xa dần mang theo bao nỗi kỉ niệm vào lãng quên nhưng tôi sẽ chẳng thể nào quên những quá khứ ấy. Quặn đau trong lòng vì giờ đây mọi thứ đều đã khác bảo bản thân chấp nhận nhưng sao tôi vẫn thấy nghẹn ngào, nước mắt cứ thế vẫn rơi…giống lúc trước chỉ là trên khuôn mặt của một người đã khác, chẳng còn là "tôi" khi xưa nữa rồi.

Chào cậu! Chúc một ngày vui vẻ.

Thân gửi,

Cậu của quá khứ.

Lá thư gửi đến tương lai - Mẫu 2

Thân chào bạn - tôi của năm 2032!

Chắc hẳn bạn sẽ rất ngạc nhiên và tò mò về chủ nhân của bức thư này đúng không? Tôi xin giới thiệu một chút, tôi chính là bạn cách đây 10 năm trước, chính là bạn năm 18 tuổi. Nói đến đây bạn có tò mò về bạn thân bạn 10 năm trước như thế nào không? Tôi hiện tại đang 18 tuổi, đứng trước một kỳ thi vô cùng quan trọng trong cuộc đời để hướng đến tương lai. Cuộc sống xung quanh, bạn bè thầy cô, gia đình đều rất ổn đối với tôi. Nhưng tôi đang rất chông chênh trong những quyết định của mình mà không biết chia sẻ với ai. Sau một thời gian tôi đã quyết định viết thư cho bạn để bạn có thể hiểu được mình của những năm trước như thế nào. Bạn đang sống thế nào vậy, có hạnh phúc không và đã ổn định chưa? Còn tôi giờ đây đang lạc lối cùng những băn khoăn về tương lai sau này. Có quá nhiều sự lựa chọn, lời khuyên từ mọi người làm cho tôi có cảm giác bị ngộp thở. Tôi thậm chí còn chẳng rõ mình thích gì, muốn gì, mọi lời nói từ bên ngoài đều như đâm sâu vào trái tim tôi. Có lẽ tôi chính là người quyết định cho cuộc sống hiện tại của bạn. Bạn có hài lòng không? Nếu không hài lòng thì tôi xin lỗi bạn vì đã làm ảnh hưởng đến bạn. Còn nếu hài lòng thì tức là tôi đã có thể ngẩn cao đầu với chính mình của hiện tại vì sự can đảm đối mặt với những quyết định non trẻ hiện tạo. Hôm nay tôi viết bức thư này để tâm sự trải lòng với bạn cũng như để nhắc nhở bạn rằng: tôi đã phải khó khăn như nào mới xây dựng nên bạn của ngày hôm nay, vì vậy hãy không ngừng cố gắng hết mình để chứng minh bản thân. Tuy sóng gió của cuộc đời luôn dữ dội và khắc nghiệt nhưng tôi mong bạn sẽ vững tay lái đưa con thuyền tiến về đích.

Bạn của 10 năm về trước.

Lá thư gửi đến tương lai - Mẫu 3

Quảng Ninh, ngày..... tháng ....năm ......

Chào cậu - tôi của tương lai,

Cậu có khỏe không? Cậu đang sống tốt chứ? Cậu có giống như trong tưởng tượng của mình, là một cô gái mạnh mẽ, tự tin và đạt được mục tiêu đã đặt ra không? Mình hy vọng và tin rằng là có, vì mình tại thời điểm hiện tại mỗi ngày đều đang cố gắng và nỗ lực vì mục tiêu ấy.

Còn nhớ mình đã từng đọc ở đâu đó rằng “dù có thể đạt được ước mơ của mình hay không thì tìm cách để đến gần nó cũng có thể khiến bạn hạnh phúc”. Quãng thời gian qua của mình chính là như vậy, kiên trì để có thể vươn tay chạm tới ước mơ, và quả thực, mình đã cảm thấy rất hạnh phúc. Hạnh phúc không chỉ bởi hành trình đi tới ước mơ của mình đã ngắn hơn mà còn bởi trên hành trình đó mình không hề cô độc, mình đã có những người dẫn đường, những người đồng hành tin cậy đến từ mái nhà chung HDBank. Họ là những người thầy, người anh, người chị, người bạn đáng kính đã giúp đỡ, chỉ bảo mình từ khi mới chập chững bước chân vào nghề, và còn đầy bỡ ngỡ cho đến bây giờ. Họ đã luôn kề vai sát cánh cùng mình trong suốt những năm qua, tạo lên một đoạn ký ức đầy sắc màu trong trái tim mình.

Đó là màu “nhiệt huyết” khi cùng nhau tham gia những buổi road show không quản cái nắng hè gay gắt, cùng nhau ăn vội chiếc bánh mỳ những ngày giải ngân muộn, hay những ngày cuối năm bận rộn quyết toán. Đó là màu “ấm áp” khi nhận được nụ cười và những lời cảm ơn, hay khi cầm trên tay bài thơ do chính khách hàng viết tặng. Đó là màu “hy vọng ” khi được tham gia các buổi workshop, đào tạo, được lắng nghe những người đi trước truyền cảm hứng, chia sẻ kinh nghiệm và cơ hội thăng tiến. Đó là màu “hạnh phúc” của những buổi sáng mình thức dậy, tràn đầy háo hức cho một ngày giao dịch mới, gặp những khách hàng mới, trong lòng cảm thấy vui sướng biết bao vì cuộc sống của mình có động lực, có mục tiêu và đầy ý nghĩa.

Không chỉ vậy, trong suốt thời gian gắn bó với HDBank, mình đã học được rất nhiều điều trong cuộc sống mà trường học chưa dạy và trưởng thành từng ngày. Từ những điều cơ bản nhất mà một giao dịch viên phải biết như kiểm đếm, nhận biết tiền thật, giả cho đến học cách quản lý thời gian, tạo thói quen chủ động trong công việc,... Mỗi đồng nghiệp, một khách hàng lại cho mình thấy một khía cạnh, một cách nhìn khác về cuộc sống thông qua những câu chuyện đời, chuyện nghề của họ.

Từng ngày trôi qua, mình lại càng thấm nhuần những giá trị văn hóa của HDBank, tinh thần của người HDBank và thêm vững tin vào quyết định của mình 4 năm về trước, đó là lựa chọn con đường sự nghiệp tại nơi đây. Mình vẫn nhớ như in khoảnh khắc khi mình nhận được thư mời nhận việc, mình đã vỡ òa trong niềm vui sướng và kỳ vọng, bởi công việc mình từng mơ ước nhưng chỉ được nghe qua lời kể của người khác, cuối cùng mình cũng đã có được. Chính vì vậy, mình viết bức thư này cho cậu, N.P.H.D của những năm sắp tới, mong rằng, cho dù phía trước còn nhiều gian nan, có những lúc công việc khó khăn và mệt mỏi, đừng từ bỏ, hãy đọc lại những dòng mình đã viết cho cậu, nhớ về những niềm hạnh phúc đầu tiên, những ký ức đẹp đẽ này mà tiếp tục tiến bước, góp sức mình xây dựng HDBank. Chúc cậu, cũng đồng thời là mình, sẽ luôn vui vẻ, lạc quan, đầy mơ ước và thành công với những gì mình đã chọn.

Thân ái,

N.P.H.D

Lá thư gửi đến tương lai - Mẫu 4

Tôi viết thư này với hy vọng rằng bạn đang đọc nó trong một thế giới tươi đẹp, nơi mà mọi người sống hòa bình và hạnh phúc. Tôi muốn chia sẻ với bạn một số suy nghĩ và hy vọng của tôi về thế giới mà bạn đang sống.

Trước hết, tôi hy vọng rằng bạn đang sống trong một thế giới không có chiến tranh và xung đột. Tôi tin rằng bạn đã học từ lịch sử và nhận ra những hậu quả đau lòng của chiến tranh. Tôi hy vọng rằng bạn đã học cách giải quyết xung đột bằng cách thương lượng và hòa giải, và rằng bạn đang làm việc cùng nhau để xây dựng một thế giới hòa bình.

Tôi cũng hy vọng rằng bạn đang sống trong một thế giới bền vững và xanh. Tôi tin rằng bạn đã nhận ra tầm quan trọng của bảo vệ môi trường và đang hành động để bảo vệ và phục hồi các nguồn tài nguyên tự nhiên. Tôi hy vọng rằng bạn đã phát triển công nghệ mới và sáng tạo để giải quyết các vấn đề môi trường, như năng lượng tái tạo và quản lý chất thải.

Ngoài ra, tôi hy vọng rằng bạn đang sống trong một thế giới công bằng và đồng nhất. Tôi tin rằng bạn đã học từ lịch sử và nhận ra những bất công và phân biệt đối xử mà mọi người đã phải chịu đựng. Tôi hy vọng rằng bạn đã làm việc để xóa bỏ mọi hạn chế và đối xử công bằng với tất cả mọi người, không phân biệt dân tộc, tôn giáo hay giới tính.

Cuối cùng, tôi hy vọng rằng bạn đang sống trong một thế giới đầy niềm vui và hạnh phúc. Tôi tin rằng bạn đã học cách quan tâm và chia sẻ với nhau, và rằng bạn đang xây dựng một cộng đồng đoàn kết và yêu thương. Tôi hy vọng rằng bạn đã tìm thấy đam mê và mục tiêu trong cuộc sống, và rằng bạn đang sống một cuộc sống ý nghĩa và đáng sống.

Tôi biết rằng không có thế giới hoàn hảo, và có thể rằng những gì tôi hy vọng không thể trở thành hiện thực hoàn toàn. Nhưng tôi tin rằng bạn, những thế hệ tương lai, có khả năng thay đổi và cải thiện thế giới. Hãy luôn tin tưởng vào khả năng của bản thân và hãy làm việc cùng nhau để xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn.

Chân thành,
Một người hy vọng

Lá thư gửi đến tương lai hay nhất

Chào bạn, người đang đọc bức thư này!

Bây giờ bạn đang ở nơi đâu và đang làm gì vậy? Ở tuổi 15, có những sự lo lắng mà mình  không thể thổ lộ với ai. Nếu là một bức thư được gửi tới tương lai cho chính mình hẳn là mình có thể thành thật tâm sự với bản thân. Giờ đây con đường như đang mờ lối, nước mắt chực trào, một kẻ tưởng chừng đã biến mất như mình. Nên tin vào lời nói của ai đây?

Một và chỉ duy nhất trái tim này đã tan vỡ quá nhiều lần rồi, ở giữa sự đau khổ này mình vẫn đang sống, mình vẫn đang sống cho hiện tại... Này người bạn 15 tuổi của mình, cảm ơn nhé! Mình có một vài điều để nói với bạn đây, nếu bạn tiếp tục tự hỏi những gì cần làm và nơi nào cần đi, rồi bạn sẽ nhìn thấy được câu trả lời thôi. Những cơn biến động của tuổi trẻ có thể xảy ra, nhưng hãy chèo lái con thuyền ước mơ đến bến bờ của ngày mai. Giờ đây mình chẳng còn thất bại hay khóc lóc trong khoảnh khắc chỉ muốn tan biến nó. Hãy cứ tin vào tiếng nói của bản thân! Khi trưởng thành, có những đêm không ngủ vì bị tổn thương, nhưng mình vẫn sống giữa hiện tại cay đắng này.

Mọi thứ trên đời đều có ý nghĩa. Vậy nên hãy dựng lên ước mơ mà chẳng việc gì phải sợ. Giờ đây con đường như đang mờ lối, nước mắt chực trào, một kẻ tưởng chừng đã biến mất như mình. Nên tin vào lời nói của ai đây?

Giờ đây mình chẳng còn thất bại hay khóc lóc, trong khoảnh khắc dường như biến mất đó, hãy cứ tin vào tiếng nói của bản thân cho dù bạn đang ở giai đoạn nào cũng đừng chạy trốn khỏi nỗi buồn, hãy nở nụ cười và tiếp tục sống cho hiện tại...

Chào bạn, người đang đọc bức thư này!

Mong bạn sẽ luôn luôn hạnh phúc...

Bức thư gửi tôi của 10 năm sau

Chào bạn!

Mình - Cậu của năm 21 tuổi đây, Sẽ chẳng có những câu hỏi câu nệ, dài dòng hay những thắc mắc xung quanh cuộc sống của cậu trong cái tương lai ấy đâu.

Cám ơn cậu, vì đã nhớ lại và tìm đọc lại bức thư được viết vào một ngày đẹp trời năm bạn 21 tuổi giống như ngày hôm nay tôi ngồi đây viết những suy nghĩ của mình về cuộc sống hiện tại của bạn.

Bạn của năm 30 tuổi xin hãy thông cảm cho tôi, chắc bạn cũng hiểu tính cách của bản thân mình với cái suy nghĩ miên man làm bản thân hay mất tập trung và đôi khi lại không hiểu rõ mình nói gì.

Khi bạn đọc được những dòng chữ này thì cũng là lúc bạn đã ba mươi tuổi rồi, tôi của chín năm sau đấy bạn ạ. Tại vì sao tôi viết cho bạn- chàng trai của tuổi 30 vì tôi nghĩ 30 là một cột mốc đáng nhớ trong cuộc đời. Bạn biết không, tôi đã cân nhắc rất kỹ khi quyết định viết bức thư này vì tôi không biết bạn có “duyên” để đọc lại tác phẩm mà tác giả là chính mình hay không nhưng tôi vẫn viết vì tôi biết sau khi đọc bức thư này bạn sẽ nhìn lại cuộc sống mà bạn đã trải qua một cách tích cực hơn.

Bạn đang ở đâu và đang làm gì thế ? Ở độ tuổi đôi mươi, những mục tiêu cuộc sống và tương lai sau này còn thật chông chênh, tôi có những nỗi niềm không thể thổ lộ cùng ai nhưng nếu đây là bức thư gửi cho bạn thì tôi sẽ không ngần ngại mà bộc bạch nỗi lòng của mình.

Giờ đây tôi đang lạc lối cùng những băn khoăn về tương lai sau này: Tôi thực sự đam mê cái gì, công việc tôi đang làm có làm tôi vui khi hít hơi thở cuối cùng ?,… cùng những lời khuyên từ gia đình, bạn bè, giáo viên,… có quá nhiều sự lựa chọn làm cho con người ta cảm giác bị choáng ngộp, tôi chưa biết đặt niềm tin vào ai, tôi chỉ có một cái đầu và trái tim bị hụt hẫng hết lần này đến lần khác vì những viễn cảnh mà tôi tưởng tượng về những gì mà mình sẽ làm được trong tương lai bổng dần dần tôi hiểu ra nó sẽ không bao giờ trở thành hiện thực, quy luật cuộc sống là vậy, bằng một cách nào đó nó sẽ cho ta biết rằng cuộc sống không cố làm hài lòng bất cứ ai, người hạnh phúc là người biết thỏa mãn với những yêu cầu trong cuộc sống và chúng ta phải biết chấp nhận với những gì ta đạt được, cuộc đời không phải khi nào cũng như ý muốn bạn đâu. Khi đời không như ý bạn, thay vì hằn học, bực bội, bi quan. Hãy học cách chấp nhận mọi việc xảy đến, mỉm cười và rút ra những bài học cho riêng mình.

Dẫu sao bạn biết rồi đấy, chúng ta đã từng hoang dại và bồng bột biết chừng nào. Cái chúng ta muốn trong cuộc sống này quả là rất nhiều. Mỗi sáng thức dậy, tôi luôn tự nhắc nhở mình phải làm một điều gì đó ý nghĩa mỗi ngày. Và đến bây giờ thì tôi vẫn chưa làm gì cho ra hồn cả.

Năm 4 đại học tôi nghĩ mình đã có một vốn tri thức tốt để rồi chợt nhận ra suy nghĩ trong quá khứ của mình thật non nớt.

Còn cậu, cậu bây giờ vẫn ổn chứ, có còn hay nghĩ vu vơ, thức khuya, hay buồn vì những chuyện không đáng không? Có còn luyến tiếc những chuyện đã thuộc về hồi ức ? Bây giờ, bạn đã có việc làm hay là vẫn miệt mài theo đuổi thứ mình thích ? Cậu vẫn cố gắng hằng ngày để thực hiện ước mơ doanh nhân hay vẫn loay hoay tìm lối đi riêng cho mình, rẻ sang một công việc mà cậu chẳng bao giờ ngờ tới.

Tôi của năm nay là một người thực tế nhưng lại mơ mộng, tôi luôn hi vọng hão huyền, tôi luôn kì vọng quá mức vào bản thân, tôi là người có trái tim yếu mềm. Vì vậy, tôi hi vọng bạn là người có một ý chí kiên cường, một ý chí không dễ gì ai làm nản lòng được, hi vọng cậu sẽ có một cái đầu chín chắn, sự bản lĩnh trong cách đối mặt giải quyết tình huống của bản thân và không còn bộp chộp trước chuyện riêng tư của người khác. Đây là điểm mà tôi chưa có được, tôi muốn bạn hãy mạnh mẽ, xông pha hơn, không ngại vấn đề mà cuộc sống đã giao phó cho bạn.

Tôi muốn cậu biết chấp nhận thất bại như là một phần tất yếu mà cậu phải trải qua vì cuộc sống là một chuỗi những sự trải nghiệm và chỉ khi có nhiều trải nghiệm thì cậu mới có thể là người trưởng thành. Cậu là người yêu âm nhạc, đơn nhiên cậu cũng biết một bản nhạc hay thì không chỉ có những nốt cao mà những nốt trầm, nốt trầm đó sẽ giúp cho tâm hồn cậu có những khoảng trống cho những tâm tư, suy nghĩ của riêng cậu. Còn một bức tranh tuyệt tác thì sẽ chẳng thể nào thiếu được những gam màu tối, nó đứng cạnh sẽ làm nổi bật thêm những mảng màu đầy sáng.

Cậu của 9 năm về trước là một người hâm mộ C.Ronaldo vì anh ấy là một biểu tượng cho tinh thần cố gắng, không bao giờ để sự tự tôn của mình bị đe dọa bởi những thành tích. Vì vậy, tôi hi vọng cậu giờ đây không còn ám ảnh về sự hoàn hảo nữa, vì mọi thứ ở chừng mực của nó đều là đẹp nhất, câu “cố quá là quá cố” cũng chẳng phải đơn thuần là một câu nói vui. Và khi cậu dành hết thời gian cho một việc thì đôi khi những cơ hội khác đã bị cậu bỏ qua mà cậu chẳng hề biết được. Cậu đặt quá nhiều kì vọng vào một thứ nên khi thất bại cậu sẽ tuyệt vọng và sụp đổ.

Tôi đang ngồi đây viết lên những nỗi niềm này nhưng tôi đang rất phân vân, tôi chưa định rõ bước tiếp theo mình nên bước là gì. Tôi thậm chí là đang loay hoay với những định hướng mà định đặt ra nhưng tôi tin cậu của chín năm sau sẽ là một người biết bản thân mình muốn gì và định hướng được con đường tương lai sau này.

Gửi chàng trai 21 tuổi của tôi,

Tôi cũng có đôi lời nhắn nhủ đến cậu đây!

Nếu cậu đang loay hoay không biết mình đang đi đến đâu và bằng cách nào thì dần dần bản thân sẽ cho bạn thấy thôi. Tuy sóng gió của tuổi thanh xuân luôn dữ dội và khắc nghiệt nhưng mình mong bạn sẽ vững tay lái đưa con thuyền tiến về tương lai. Giờ đây, tôi mong bạn đừng từ bỏ, nếu có những lúc bản thân cảm giác như tan biến thì hãy đặt niềm tin vào chính mình vì đôi khi những người lớn như tôi cũng không tránh khỏi những tổn thương.

Cho dù cuộc sống có đắng cay hay ngọt ngào thì bây giờ bạn vẫn đang sống. Mọi thứ trên đời đều có một ý nghĩa nào đó nên hãy cứ nuôi nấng giấc mơ và đừng sợ hãi. Bạn có ở trong giai đoạn nào của cuộc đời dù không thể nào trốn thoát những nỗi đau được nhưng hãy giữ nụ cười để trên môi cho tôi thấy, hãy cứ tiếp tục sống tốt cho đến khi trưởng thành như tôi. Mình chẳng thể đưa ra lời khuyên gì vì mình cũng giống như cậu vậy. Chỉ là cố gắng sửa chữa những thứ còn trong tầm tay, đừng để chất chồng thêm sự hối hận.

Thư gửi chính tôi

Vĩnh Phúc, ngày... tháng...

Gửi cậu vào một ngày mưa!

Tự nhiên nay tớ nhớ tới cậu quá. Có lẽ một phần vì những cơn mưa làm tớ nhớ da diết. Tớ nhớ một đứa trẻ ngây ngô, một bóng người be bé nhưng trong lòng tớ, cậu to lớn quá. Hơn hết cả, nay tớ nhớ những dòng thư của cậu.

Cậu chúc, cậu mong tớ có thể vững chãi trên đôi cánh của mình, có thể chống chọi được mọi thứ, mong sau này gặp lại nhau chúng ta có thể trưởng thành, không còn là đứa trẻ bồng bột nữa.

Tớ cứ nghĩ, tớ đã mạnh mẽ rồi. Tớ chẳng ngại gian khó gì cả. Tớ khờ khạo quá cậu ạ. Hoá ra mọi việc đều không như tớ nghĩ. Tớ đau nhiều lắm. Tớ cũng biết sợ. Tớ không còn ngông cuồng như trước nữa.

Tớ bắt đầu hoài nghi, khủng hoảng về bản thân. Chính bản thân tớ còn không dịu dàng với chính mình thì làm sao mà dám cầu mong sự ấm áp của ngoài kia.

Tớ không còn là tớ của ngày trước nữa rồi. Giờ tớ là kẻ lữ hành cô độc. Tớ cứ đi. Đi ngã thì gắng gượng mà vực dậy đi tiếp. Nhưng giờ tớ đuối quá, càng khụy ở chỗ ngã lâu hơn. Tại tớ đau quá. Dường như lúc ấy những vết sẹo cũ cũng rách toạc cùng vết thương mới làm tớ đau điếng người, dữ dội. Tớ bật khóc. Khóc xong tớ mịt mờ. Tớ không biết làm sao cả. Bầu trời càng ngày càng cao, vời vợi. Ánh sáng cũng ít đi rồi. Xung quanh tớ giờ tối tăm quá, không nhìn ra chính mình nữa. Tớ thấy mình nhỏ bé quá. Mọi thứ đang sắp nhấn chìm tớ rồi. Sợ thì sợ thật, nhưng tớ không thể chữa lành cho chính bản thân, tớ muốn buông bỏ tất cả…

Tớ hâm mộ cậu lắm, trong trí nhớ tớ, cậu luôn sáng chói, cậu chẳng ngại chi cả, và hơn cả, cậu có sự nhiệt huyết - thứ tớ đã mất từ lúc nào không hay. Bầu trời của tớ giờ hiếm hoi có sao sáng, đêm tối đang ôm trọn xung quanh tớ, nó êm ả mà lạnh lẽo, nó làm tê liệt cảm xúc đang đau đớn của tớ, nhưng nó lạnh lẽo gặm cắn trái tim tớ. Tớ cảm nhận được sự nhẹ nhàng khi trái tim bớt co thắt đau đớn vì những vết thương, nhưng tớ cũng rùng mình vì trái tim ấy sắp bị đóng băng rồi. Trái tim ấy vẫn trong lồng ngực của tớ, vẫn cần mẫn cung cấp máu duy trì sự sống cho tớ. Thế nhưng nó đang tê liệt cậu ạ. Khi tớ phát hiện ra, nó vẫn là trái tim của tớ, chỉ là nó khác rồi, nó chai lì, nó không còn đập những nhịp của cảm xúc nữa. Tớ muốn gượng dậy, tớ nỗ lực muốn đứng dậy nhưng khó quá. Tớ muốn vươn bàn tay ra tìm sự cứu rỗi.

Nhưng tớ sợ...

Tớ sợ chính tớ không dậy được, làm tổn thương chính mình cũng như người khác. Tớ không muốn những người thực sự thương tớ bị tổn thương. Họ kì vọng tớ quá nhiều. Tớ không muốn vì tớ mà họ tan nát, đau buồn chỉ vì sự thất bại của tớ.

Tớ sợ tớ lại bị tổn thương. Trái tim tớ sẽ đóng băng hoàn toàn mất. Cậu biết không, tớ đã nhiều lần mang cả lòng chân thành, hay mang sự yếu ớt của mình để xin sự giúp đỡ. Nhưng tớ lại nhận lại là những vết thương rớm máu. Họ thích chí nhìn những vết sẹo của tớ, thậm chí còn xé rách vết sẹo cũ, tạo ra những vết thương mới. Tớ đau đến điếng người, vì vết thương, vì nhìn thấy lòng người. Người ta nói: "Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng", tớ chỉ có thể giấu kín mình, bảo vệ vết thương cũ.

Tớ sợ tớ không vượt qua. Đến đây tớ không dám nói là tớ mạnh mẽ nữa. Vì nếu mạnh mẽ tớ sẽ không bị nhấn chìm như vậy. Tớ tự tạo động lực cho chính bản thân. Tớ tự đứng dậy để đi, dù vết thương chưa lành, dù phải đi khập khiễng. Tớ cũng tiếp nhận những năng lượng tích cực từ mọi người xung quanh. Nhưng đấy không phải cách lâu dài. Nó giống như là thuốc trị ngoại thương ấy, còn mầm bệnh bên trong vẫn đang ấp ủ, đôi khi chính "thuốc" ấy làm tớ có năng lượng phụ, làm bệnh nặng càng thêm nặng. Như một căn bệnh mãn tính, tớ lại sụp đổ một thời gian. Bất lực quá cậu ạ. Giờ tớ đang viết những dòng chữ gửi tới cậu là lúc tớ lại "suy sụp". Tớ lại chững lại một khoảng. Một khoảng dừng lại để lấy sức, để "chữa trị", cũng là để đấu tranh. Trong lúc để mặc cho tâm tư nhảy loạn tớ tự nhiên nhớ tới cậu.

Cậu chính là tớ, nhưng cậu khác tớ bây giờ.

Cậu là đứa trẻ nhỏ với những ước mơ to lớn. Cậu là đứa trẻ hay cười, luôn dang rộng cái ôm nhỏ bé của mình với thế giới. Dù cuộc đời có những bất công nhưng cậu vẫn đối xử dịu dàng với thế giới theo cách riêng của mình. Trong mắt cậu, thế giới đẹp lắm, mọi thứ chỉ có đúng sai thôi, và cậu ước ao khám phá cuộc đời đẹp tươi này.

Cậu từng gửi cho tớ những dự định, những kì vọng và cả những cổ vũ nữa. Nhưng xin lỗi cậu, tớ phụ sự kì vọng của câu rồi. Cậu biết không, bước ra cái tổ nhỏ này, tớ choáng ngợp, tớ đứng hình. Tớ đã phủ định những ước mơ cháy bỏng của cậu, của tớ vì nó xa vời quá. Tâm hồn mơ mộng của tớ buộc phải ngừng lại, để đối diện với thực tế. Tớ bị hiện thực phủ định, đến cả tớ cũng phủ định bản thân. Tớ đánh mất đi nguyện ước ban đầu, nhiệt huyết của tớ cạn dần và ý chí để tớ vươn lên cũng không còn nhiều nữa. Trong đêm mưa này, tớ nghĩ về bản thân, nhớ về cậu mà cảm thấy tội lỗi quá.

Khi viết những dòng này tới cậu, tớ đã khóc được. Tớ vừa khóc vừa viết, cay mắt tớ vẫn viết. Không vì gì cả, tớ muốn được trải lòng. Trái tim nặng trì của tớ nó đang run cậu ạ, nó trào lên tớ những cảm xúc: tủi thân có, tự trách có, quyết tâm có. Trong thế giới đang bị bóng tối chiếm đóng của tớ cũng có những vệt sáng như những tia chớp xé tan bầu trời đen ngoài kia, nó đang soi sáng cho tớ. Đó là tình cảm gia đình.

Tớ khóc rồi, khóc thoả thuê, cồn cào ruột gan nhưng tớ thấy người nhẹ đôi phần. Mong lần viết tới, tớ sẽ là phiên bản tốt đẹp, tự giải quyết được vướng mắc của bản thân và khi nào tớ tốt rồi, tớ sẽ viết một lá thư gửi tới tương lai, gửi cho phiên bản của tớ và cậu những khát vọng tuổi thiếu thời. Cậu tin tớ đi, chỉ lần này thôi, những yếu đuối kia sẽ hoá thành những giáp sắt để tớ bước đi.

Tớ luôn tìm kiếm ai đó ngồi với mình, im lặng để nghe tớ kể về những điều không vui, thứ làm tớ bất lực và muốn khóc. Nhưng mà tìm được người là một chuyện, người đó có trân trọng mình và nỗi buồn của mình không thì lại là chuyện khác. Đặc biệt trong những ngày mưa này. Tớ nghĩ tớ đã tìm được người đó rồi - là cậu cũng chính là tớ. Với tớ, nỗi buồn, nỗi đau nên được trân trọng. Và trân trọng không chỉ là việc tớ chấp nhận nỗi buồn mà còn là việc tớ chấp nhận những cách để buồn.

Cuối thư rồi, đêm khuya tối tăm vẫn ở đấy nhưng tớ không thấy nó đáng sợ nữa. Nó đang che chở vạn vật ngủ yên. Xung quanh tớ có những người bạn, có tiếng mưa, tiếng nhái văng vẳng, có những cơn gió xào xạc. Tớ đang cảm nhận xung quanh, muốn đưa những điều đó vào thế giới của mình. Tớ nghĩ, tớ không cô đơn. Vì tớ có cậu, và nhiều điều nữa.

Mai này ta lớn lên, bức thư này là khoảng trời để ta nhớ, để ta yêu!

Tớ của ngày hôm nay

Viết thư Tưởng tượng 10 năm sau ta sẽ ra sao

10 năm sau là một khoảng thời gian không ngắn cũng không dài nhưng đủ để mỗi người chúng ta có thể tưởng tượng để mình đang là ai vào thời điểm 10 năm sau. Và ai trong chúng ta cũng có ước mơ và khát vọng của riêng mình. Và ai cũng ao ước rằng 10 năm sau mình sẽ đang đạt được ước mơ đó.

Ai trong đời cũng muốn được hạnh phúc nhưng không phải ai cũng cố gắng để đạt được hạnh phúc ấy. 10 năm sau có những người đã đạt được hạnh phúc của mình nhưng cũng có người chưa. Mỗi người một cuộc sống và chẳng ai giống ai. Nhưng có 1 thứ mà tôi chắc chắn rằng 10 năm sau chúng ta đều trở thành đó là những con người trưởng thành và từng bước vươn tới hạnh phúc từ những điều đơn giản và bình dị nhất.

Và lòng tử tế cùng sự yêu thương sẽ là kim chỉ nam cho bất cứ ai muốn có được hạnh phúc vào thời điểm 10 năm tới. Đầu tiên, chúng ta cần trở thành những công dân tốt, có đạo đức trước khi muốn được trở thành những người có quyền thế trong xã hội. Đạo đức chính là chuẩn mực dù là thời điểm hiện tại hay của 10 năm sau. Sống có đạo đức làm chúng ta thấy hạnh phúc và tự hào về những điều bản thân mình làm. Thứ hai, vào 10 năm sau, có lẽ bất cứ ai cũng đã trưởng thành và hàng ngày bận rộn vì lo toan đủ thứ chuyện trên đời. Tuy nhiên, hàng ngày bạn cũng đừng quên chăm sóc cho bản thân 1 chút, ăn uống đầy đủ, dành thời gian bên gia đình và người thân. Đừng quên nụ cười hạnh phúc mang lại năng lượng ở trên môi dù là hiện tại hay của thời điểm 10 năm về sau. Nụ cười cùng lối sống tích cực sẽ luôn tiếp năng lượng cho bạn chinh phục ước mơ và thành công dù bạn ở đâu hay làm gì vào thời điểm 10 năm sau. Thứ ba, sống tử tế và lan tỏa yêu thương chính là người mà bất cứ ai cũng nên trở thành vào 10 năm sau. Hãy quan tâm tới mọi người xung quanh, bỏ đi hết những toan tính hàng ngày, lan tỏa yêu thương bằng những việc làm nhỏ nhặt nhất, bạn sẽ thấy cuộc đời thật đáng sống biết bao. Bạn sẽ khao khát được sống, được cống hiến, được là chính mình vào thời điểm hiện tại hay 10 năm sau.

Tóm lại, dù là thời điểm của hiện tại hay 10 năm sau thì ai cũng nên trở thành những người có đạo đức và sống thật hạnh phúc và tử tế. Hãy là chính mình, dù mai sau cuộc sống có khác nhưng chúng ta đều có điểm chung là thành những công dân có ích trong xã hội.

Chia sẻ bởi: 👨 Lê Thị tuyết Mai
154
  • Lượt tải: 103
  • Lượt xem: 67.241
  • Dung lượng: 234,4 KB
Liên kết tải về
Tìm thêm: Bài dự thi
Sắp xếp theo

    Chủ đề liên quan