Bài dự thi Lá thư gửi đến tương lai 2022 Cuộc thi viết Lá thư gửi đến tương lai năm 2022

Cuộc thi viết Lá thư gửi đến tương lai đã chính thức phát động, thời gian nộp bài dự thi đến hết ngày 15/12/2022. TOP 30 bài viết xuất sắc nhất sẽ được đăng trong tập sách Tuyển tập xịn mịn phát hành đầu năm 2023.

Viết thư

Bạn hãy viết về ước mơ của mình 10 năm sau, tối đa không quá 700 chữ, rồi gửi đến [email protected], tiêu đề “Lá thư gửi đến tương lai”. Ngoài ra, cần gửi thêm ảnh của mình, kèm lời giới thiệu về bản thân, trường lớp, địa chỉ, số điện thoại. Mời các bạn cùng tham khảo 3 mẫu bài dự thi Lá thư gửi đến tương lai trong bài viết dưới đây:

Lá thư gửi đến tương lai - Mẫu 1

Gửi chính tôi trong tương lai!

Con người chắc chắn ai ai cũng phải trưởng thành, lớn lên chúng ta đều có một mục tiêu ước mơ riêng chúng bắt đầu xây dựng khoảng trời của chính mình đến lúc đó khi ngoảnh đầu lại phía sau liệu chúng ta vẫn có thể giữ được những kí ức trước kia? Tôi muốn bản thân sau 10 năm nữa trưởng thành hơn một chút, mạnh mẽ hơn một chút, muốn lúc đó tôi đã tìm được khoảng trời của riêng mình nhưng khi đó nhớ lại lúc hôm nay tôi sẽ cảm thấy tự hào vì những điều đã trải qua, tôi muốn nhớ tuổi thơ của bản thân mình trước kia, tôi muốn giữ trọn mọi thứ ấy, thế nên dù cho có như thế nào tôi cũng sẽ không để khoảng thời gian này đi vào lãng quên… Tại nơi đây, tớ muốn viết cho cậu, muốn gửi những lời nói nỗi lòng ngay lúc này đây tới với cậu – Gửi "tôi" của 10 năm sau.

Đây là chốn chứa chan những kỉ niệm cùng những người ta yêu dấu, là bao quang cảnh khi xưa vẹn nguyên chẳng đổi, là nơi vun đắp ước mơ ta lớn lên từng ngày. Nhưng giờ khung cảnh ấy có phải đã chẳng còn? Mọi thứ điều đã thay đổi rồi đúng không? Thời gian trôi quá nhanh mà đến khi chúng ta nhận ra và muốn trân trọng thì đã muộn, mọi thứ lúc ấy chắc đã "nhanh trôi chóng tàn" rồi nhỉ? Nếu mà "cậu" có nhớ những thứ ấy nhưng mà muốn quay lại cũng không thể nữa rồi…chỉ còn đôi tay trắng…ta chẳng thể tìm được gì đâu.

Hiện tại "tớ" của 10 năm sau như thế nào vậy? Là hạnh phúc chẳng điều sầu lo hay là đang nhỏ giọt nước mắt trong niềm đau? Hoặc là "tớ" đang cô đơn giữa dòng đời tấp nập ấy? Liệu có phải "tớ" đã rời xa quê hương đi tới một nơi xa xôi khác hay không? Cậu nhớ không, nơi đây vẫn quang cảnh như thế, vẫn như lúc trước khi cậu rời đi, vẫn trên con đường ngày xưa ta đi đến trường, vẫn khung cảnh nhộn nhịp ngày ấy, vẫn có ba mẹ ở cạnh, vẫn là đám bạn trước kia chơi đùa với ta mọi thứ vẫn như thế rất quen thuộc ấm áp và chưa từng đổi thay, thế…liệu sau 10 năm nữa những thứ tớ được thấy sẽ là những gì? Những thứ tớ đang thấy ở hiện tại, tớ vẫn còn tò mò với mọi thứ, tính nóng nảy, thiếu bình tĩnh và hay làm việc theo cảm tính, có phải là tớ vẫn chưa trưởng thành hay không? Những định hướng tương lai sau này của tớ, "cậu" có hoàn thành được những điều ấy không?

Làm sao để tháng năm có thể ngừng trôi, làm sao để "tớ" có thể lấy lại những kí ức khi xưa ấy, thời gian sao lại hối hả hóa trôi mọi thứ đi như vậy? Bây giờ ai cũng đổi thay hết rồi nhỉ? Mà…ai cũng đi xa bỏ.

mình lại với những kí ức trống rỗng trước kia, con đường chia lối mỗi người mỗi ngã rẽ chúng ta không hề còn chung lối với nhau. Giờ đây trước mắt tôi là những gì….những người đã từng ở cạnh tôi thì…chúng ta gặp nhau rồi cứ thế tiếp tục rời xa. Điều khiến tôi vẫn thẫn thờ với khung ảnh khi xưa ấy, lòng này…vẫn vấn vương hình ảnh các cậu, tớ vẫn còn nhớ các cậu rất nhiều. Chúng ta là không thể trở lại trước kia sao?

Gửi "tôi" 10 năm sau bao lời nhắn nhủ này: " Thời gian là điều tuyệt vời nhất là chúng ta từng được nhận, những kí ức ở lại với thời gian đã qua, cậu sẽ giữ không buông khoảng thời gian ấy mà phải không? Đừng chạy theo thời gian, đừng vội sống hối hả phía sau cậu đây…vẫn còn mọi thứ chỉ cần cậu quay đầu chúng tôi sẽ vẫn ở đó và mỉm cười với cậu, cho dù năm tháng có đổi dần cậu cũng đừng chạy theo, vẫn chẳng quan tâm và chậm rãi trải qua mọi thứ vui vẻ từng ngày, cậu phải biết hài lòng với mọi thứ đã có tham lam cướp tất cả chưa bao giờ là cách trước đây cậu đã làm. Cậu hãy nhớ là cậu có thể làm một vai phản diện trong cuộc đời mình nhưng đừng bao giờ giữ trọn vai ấy trong cuộc sống của người khác."

Gửi "tôi" 10 năm nữa những ý nghĩ này: " Cậu vẫn còn nhớ chứ? Thời gian khi cậu còn nơi đây, nếu giờ đây cậu tại một nơi nào đó cậu đã được hạnh phúc thì liệu cậu có còn nhớ "tôi" của quá khứ? Cậu có còn giữ những sở thích trước kia? Cậu có còn yêu đất nước mặt trời mọc như cả cuộc sống? Những bộ phim hoạt hình trước kia cậu đã yêu như chính bản thân mình cậu vẫn nhớ mà phải không? Hiện tại cậu đã yêu người nào rồi chứ hay là vẫn cứ dành trọn tim mình cho người khi xưa ấy hoặc là cậu đã biết cách tự yêu chính mình?"

Gửi "tôi" 10 năm sau những kí ức hiện tại: " Cậu biết không? Lúc trước cậu là một con người vô tâm và ích kỉ, cậu chưa bao giờ quan tâm đến cảm nhận của người khác, cậu là một người máu lạnh mà ngay là cả người thân của mình cũng có thể bác bỏ, cậu là một người mà luôn không hài lòng với giáo viên của mình, luôn khó chịu vì nền giáo dục của nước ta chưa thể bằng đất nước "mặt trời mọc" của cậu, nhưng điều mà cậu mong ước ấy nó lại rất giản đơn: cậu chỉ muốn có một gia đình hòa thuận, muốn có một người bạn tốt nhất ở bên cạnh mình, muốn có một người thầy hiểu mình và có thể bảo vệ học trò của mình bằng cả mạng sống, luôn miệng nói không thích đất nước mình như cậu lại yêu nó rất nhiều cậu chỉ muốn nơi đây có thể hoàn hảo hơn để cậu có thể tự hào về nó đó là điều ước mà "cậu" của trước kia muốn thực hiện thế còn "tớ" sau 10 năm nữa "tớ" sẽ đang mong ước điều gì?"

10 năm sau, một khoảng thời gian dài, khi mà tôi đã được hạnh phúc chẳng còn điều gì sầu lo, thời gian xa dần mang theo bao nỗi kỉ niệm vào lãng quên nhưng tôi sẽ chẳng thể nào quên những quá khứ ấy. Quặn đau trong lòng vì giờ đây mọi thứ đều đã khác bảo bản thân chấp nhận nhưng sao tôi vẫn thấy nghẹn ngào, nước mắt cứ thế vẫn rơi…giống lúc trước chỉ là trên khuôn mặt của một người đã khác, chẳng còn là "tôi" khi xưa nữa rồi.

Chào cậu! Chúc một ngày vui vẻ.

Thân gửi,

Cậu của quá khứ.

Lá thư gửi đến tương lai - Mẫu 2

Thân chào bạn - tôi của năm 2032!

Chắc hẳn bạn sẽ rất ngạc nhiên và tò mò về chủ nhân của bức thư này đúng không? Tôi xin giới thiệu một chút, tôi chính là bạn cách đây 10 năm trước, chính là bạn năm 18 tuổi. Nói đến đây bạn có tò mò về bạn thân bạn 10 năm trước như thế nào không? Tôi hiện tại đang 18 tuổi, đứng trước một kỳ thi vô cùng quan trọng trong cuộc đời để hướng đến tương lai. Cuộc sống xung quanh, bạn bè thầy cô, gia đình đều rất ổn đối với tôi. Nhưng tôi đang rất chông chênh trong những quyết định của mình mà không biết chia sẻ với ai. Sau một thời gian tôi đã quyết định viết thư cho bạn để bạn có thể hiểu được mình của những năm trước như thế nào. Bạn đang sống thế nào vậy, có hạnh phúc không và đã ổn định chưa? Còn tôi giờ đây đang lạc lối cùng những băn khoăn về tương lai sau này. Có quá nhiều sự lựa chọn, lời khuyên từ mọi người làm cho tôi có cảm giác bị ngộp thở. Tôi thậm chí còn chẳng rõ mình thích gì, muốn gì, mọi lời nói từ bên ngoài đều như đâm sâu vào trái tim tôi. Có lẽ tôi chính là người quyết định cho cuộc sống hiện tại của bạn. Bạn có hài lòng không? Nếu không hài lòng thì tôi xin lỗi bạn vì đã làm ảnh hưởng đến bạn. Còn nếu hài lòng thì tức là tôi đã có thể ngẩn cao đầu với chính mình của hiện tại vì sự can đảm đối mặt với những quyết định non trẻ hiện tạo. Hôm nay tôi viết bức thư này để tâm sự trải lòng với bạn cũng như để nhắc nhở bạn rằng: tôi đã phải khó khăn như nào mới xây dựng nên bạn của ngày hôm nay, vì vậy hãy không ngừng cố gắng hết mình để chứng minh bản thân. Tuy sóng gió của cuộc đời luôn dữ dội và khắc nghiệt nhưng tôi mong bạn sẽ vững tay lái đưa con thuyền tiến về đích.

Bạn của 10 năm về trước.

Bức thư gửi tôi của 10 năm sau

Chào bạn!

Mình - Cậu của năm 21 tuổi đây, Sẽ chẳng có những câu hỏi câu nệ, dài dòng hay những thắc mắc xung quanh cuộc sống của cậu trong cái tương lai ấy đâu.

Cám ơn cậu, vì đã nhớ lại và tìm đọc lại bức thư được viết vào một ngày đẹp trời năm bạn 21 tuổi giống như ngày hôm nay tôi ngồi đây viết những suy nghĩ của mình về cuộc sống hiện tại của bạn.

Bạn của năm 30 tuổi xin hãy thông cảm cho tôi, chắc bạn cũng hiểu tính cách của bản thân mình với cái suy nghĩ miên man làm bản thân hay mất tập trung và đôi khi lại không hiểu rõ mình nói gì.

Khi bạn đọc được những dòng chữ này thì cũng là lúc bạn đã ba mươi tuổi rồi, tôi của chín năm sau đấy bạn ạ. Tại vì sao tôi viết cho bạn- chàng trai của tuổi 30 vì tôi nghĩ 30 là một cột mốc đáng nhớ trong cuộc đời. Bạn biết không, tôi đã cân nhắc rất kỹ khi quyết định viết bức thư này vì tôi không biết bạn có “duyên” để đọc lại tác phẩm mà tác giả là chính mình hay không nhưng tôi vẫn viết vì tôi biết sau khi đọc bức thư này bạn sẽ nhìn lại cuộc sống mà bạn đã trải qua một cách tích cực hơn.

Bạn đang ở đâu và đang làm gì thế ? Ở độ tuổi đôi mươi, những mục tiêu cuộc sống và tương lai sau này còn thật chông chênh, tôi có những nỗi niềm không thể thổ lộ cùng ai nhưng nếu đây là bức thư gửi cho bạn thì tôi sẽ không ngần ngại mà bộc bạch nỗi lòng của mình.

Giờ đây tôi đang lạc lối cùng những băn khoăn về tương lai sau này: Tôi thực sự đam mê cái gì, công việc tôi đang làm có làm tôi vui khi hít hơi thở cuối cùng ?,… cùng những lời khuyên từ gia đình, bạn bè, giáo viên,… có quá nhiều sự lựa chọn làm cho con người ta cảm giác bị choáng ngộp, tôi chưa biết đặt niềm tin vào ai, tôi chỉ có một cái đầu và trái tim bị hụt hẫng hết lần này đến lần khác vì những viễn cảnh mà tôi tưởng tượng về những gì mà mình sẽ làm được trong tương lai bổng dần dần tôi hiểu ra nó sẽ không bao giờ trở thành hiện thực, quy luật cuộc sống là vậy, bằng một cách nào đó nó sẽ cho ta biết rằng cuộc sống không cố làm hài lòng bất cứ ai, người hạnh phúc là người biết thỏa mãn với những yêu cầu trong cuộc sống và chúng ta phải biết chấp nhận với những gì ta đạt được, cuộc đời không phải khi nào cũng như ý muốn bạn đâu. Khi đời không như ý bạn, thay vì hằn học, bực bội, bi quan. Hãy học cách chấp nhận mọi việc xảy đến, mỉm cười và rút ra những bài học cho riêng mình.

Dẫu sao bạn biết rồi đấy, chúng ta đã từng hoang dại và bồng bột biết chừng nào. Cái chúng ta muốn trong cuộc sống này quả là rất nhiều. Mỗi sáng thức dậy, tôi luôn tự nhắc nhở mình phải làm một điều gì đó ý nghĩa mỗi ngày. Và đến bây giờ thì tôi vẫn chưa làm gì cho ra hồn cả.

Năm 4 đại học tôi nghĩ mình đã có một vốn tri thức tốt để rồi chợt nhận ra suy nghĩ trong quá khứ của mình thật non nớt.

Còn cậu, cậu bây giờ vẫn ổn chứ, có còn hay nghĩ vu vơ, thức khuya, hay buồn vì những chuyện không đáng không? Có còn luyến tiếc những chuyện đã thuộc về hồi ức ? Bây giờ, bạn đã có việc làm hay là vẫn miệt mài theo đuổi thứ mình thích ? Cậu vẫn cố gắng hằng ngày để thực hiện ước mơ doanh nhân hay vẫn loay hoay tìm lối đi riêng cho mình, rẻ sang một công việc mà cậu chẳng bao giờ ngờ tới.

Tôi của năm nay là một người thực tế nhưng lại mơ mộng, tôi luôn hi vọng hão huyền, tôi luôn kì vọng quá mức vào bản thân, tôi là người có trái tim yếu mềm. Vì vậy, tôi hi vọng bạn là người có một ý chí kiên cường, một ý chí không dễ gì ai làm nản lòng được, hi vọng cậu sẽ có một cái đầu chín chắn, sự bản lĩnh trong cách đối mặt giải quyết tình huống của bản thân và không còn bộp chộp trước chuyện riêng tư của người khác. Đây là điểm mà tôi chưa có được, tôi muốn bạn hãy mạnh mẽ, xông pha hơn, không ngại vấn đề mà cuộc sống đã giao phó cho bạn.

Tôi muốn cậu biết chấp nhận thất bại như là một phần tất yếu mà cậu phải trải qua vì cuộc sống là một chuỗi những sự trải nghiệm và chỉ khi có nhiều trải nghiệm thì cậu mới có thể là người trưởng thành. Cậu là người yêu âm nhạc, đơn nhiên cậu cũng biết một bản nhạc hay thì không chỉ có những nốt cao mà những nốt trầm, nốt trầm đó sẽ giúp cho tâm hồn cậu có những khoảng trống cho những tâm tư, suy nghĩ của riêng cậu. Còn một bức tranh tuyệt tác thì sẽ chẳng thể nào thiếu được những gam màu tối, nó đứng cạnh sẽ làm nổi bật thêm những mảng màu đầy sáng.

Cậu của 9 năm về trước là một người hâm mộ C.Ronaldo vì anh ấy là một biểu tượng cho tinh thần cố gắng, không bao giờ để sự tự tôn của mình bị đe dọa bởi những thành tích. Vì vậy, tôi hi vọng cậu giờ đây không còn ám ảnh về sự hoàn hảo nữa, vì mọi thứ ở chừng mực của nó đều là đẹp nhất, câu “cố quá là quá cố” cũng chẳng phải đơn thuần là một câu nói vui. Và khi cậu dành hết thời gian cho một việc thì đôi khi những cơ hội khác đã bị cậu bỏ qua mà cậu chẳng hề biết được. Cậu đặt quá nhiều kì vọng vào một thứ nên khi thất bại cậu sẽ tuyệt vọng và sụp đổ.

Tôi đang ngồi đây viết lên những nỗi niềm này nhưng tôi đang rất phân vân, tôi chưa định rõ bước tiếp theo mình nên bước là gì. Tôi thậm chí là đang loay hoay với những định hướng mà định đặt ra nhưng tôi tin cậu của chín năm sau sẽ là một người biết bản thân mình muốn gì và định hướng được con đường tương lai sau này.

Gửi chàng trai 21 tuổi của tôi,

Tôi cũng có đôi lời nhắn nhủ đến cậu đây!

Nếu cậu đang loay hoay không biết mình đang đi đến đâu và bằng cách nào thì dần dần bản thân sẽ cho bạn thấy thôi. Tuy sóng gió của tuổi thanh xuân luôn dữ dội và khắc nghiệt nhưng mình mong bạn sẽ vững tay lái đưa con thuyền tiến về tương lai. Giờ đây, tôi mong bạn đừng từ bỏ, nếu có những lúc bản thân cảm giác như tan biến thì hãy đặt niềm tin vào chính mình vì đôi khi những người lớn như tôi cũng không tránh khỏi những tổn thương.

Cho dù cuộc sống có đắng cay hay ngọt ngào thì bây giờ bạn vẫn đang sống. Mọi thứ trên đời đều có một ý nghĩa nào đó nên hãy cứ nuôi nấng giấc mơ và đừng sợ hãi. Bạn có ở trong giai đoạn nào của cuộc đời dù không thể nào trốn thoát những nỗi đau được nhưng hãy giữ nụ cười để trên môi cho tôi thấy, hãy cứ tiếp tục sống tốt cho đến khi trưởng thành như tôi. Mình chẳng thể đưa ra lời khuyên gì vì mình cũng giống như cậu vậy. Chỉ là cố gắng sửa chữa những thứ còn trong tầm tay, đừng để chất chồng thêm sự hối hận.

Chia sẻ bởi: 👨 Tuyết Mai
Mời bạn đánh giá!
  • Lượt tải: 01
  • Lượt xem: 106
  • Dung lượng: 155,6 KB
Tìm thêm: Bài dự thi
Sắp xếp theo
    Chủ đề liên quan