Hỗ trợ tư vấn
Tư vấn - Giải đáp - Hỗ trợ đặt tài liệu
Mua gói Pro để tải file trên Download.vn (không bao gồm tài liệu cao cấp) và trải nghiệm website không quảng cáo
Tìm hiểu thêm »Truyện cười "Tam đại con gà" đã phê phán cái dốt và khẳng định cái dốt thì không thể che giấu được, càng giấu càng lộ, càng làm trò cười cho thiên hạ.
Dưới đây là đôi nét về thể loại truyện cười và nội dung của truyện "Tam đại con gà", mời bạn đọc tham khảo.
Nghe truyện Tam đại con gà:
- Truyện cười là loại truyện kể về những hiện tượng đáng cười trong cuộc sống nhằm tạo ra tiếng cười mua vui hoặc phê phán những thói hư tật xấu trong xã hội.
- Hiện tượng đáng cười là những hiện tượng ở hành vi, cử chỉ lời nói của con người.
- Cái cười là do cái đáng cười gây ra và do ta phát hiện. Để có cái cười cần phải có:
- Truyện cười thường ngắn, nhưng dù ngắn truyện vẫn có kết cấu, nhân vật và ngôn ngữ để có thể gây cười.
- Nghệ thuật gây cười phải làm cho cái đáng cười được bộc lộ để người đọc, người nghe phát hiện ra nó mà cười.
- Truyện cười vừa có ý mua vui, vừa có ý phê phán.
- Truyện cười thiên về mua vui: truyện hài hước
- Truyện cười thiên về phê phán: truyện châm biếm
Ngày xưa, có anh học trò nọ dốt nát nhưng đi đến đâu cũng khoe là mình văn hay chữ tốt. Có người tưởng thật liền mời anh về dạy cho con trẻ. Một hôm, khi đang dạy sách Tam thiên tự, dạy đến chữ “kê” thầy không biết là chữ gì. Học trò lại hỏi gấp quá nên anh ta trả lời đại: Dủ dỉ là con dù dì. Thầy sợ nhỡ sai người nào biết thì xấu hổ nên dặn học trò đọc bé lại.
Nhân trong nhà có bàn thờ thổ công, thầy liền khấn xem có phải là chữ dủ dỉ không thì cả ba lần đều được. Thầy đắc chí bảo học trò đọc to lên. Người bố đang làm việc nghe thấy chạy vào hỏi. Thầy bèn lấp liến bằng cách giải thích về tam đại con gà: Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà.
Gồm 2 phần:
- Phần 1: Từ đầu đến “trong lòng vẫn thấp thỏm”. Sự dốt nát của anh học trò.
- Phần 2. Còn lại. Hành động giấu dốt, lấp liến của anh học trò.
(1). Mở bài
Giới thiệu khái quát về truyện Tam đại con gà.
(2). Thân bài
a. Cách giới thiệu nhân vật
- Một anh chàng dốt nát nhưng đi đâu cũng lên mặt văn hay chữ tốt.
- Có người tưởng anh ta hay chữ mời về làm thầy.
=> Mâu thuẫn trái tự nhiên, dốt nát, khoe khoang nhưng được làm thầy.
b. Hành động gây cười
- Anh chàng dốt nát đi dạy học, thấy mặt chữ nhiều nét, không biết chữ gì, lại bị học trò hỏi gấp, thầy cuống nói liều.
- Bảo học trò đọc khẽ vì sợ sai, thận trọng để giấu dốt.
- Khấn đài âm dương để thổ công giúp đỡ.
- Nhận được cả ba đài của thổ công, thầy đắc chí bệ vệ ngồi trên giường bảo học trò gân cổ đọc to.
=> Tiếng cười bật ra từ sự ngu dốt lại mê tín của thầy. Thầy coi chuyện dạy học như một cuộc đánh bạc cầu may. Thầy còn tự đắc chí, khoe khoang về những hành động ngốc nghếch của mình.
c. Lời nói gây cười
- Thầy giảng về chữ “kê”nghĩa là “dủ dỉ là con dù dì”: tối nghĩa, vô nghĩa
=> Lời giải thích của thầy đem lại tiếng cười cho người đọc.
- Khi bị người nhà học trò phát hiện lại thầm nghĩ “mình đã dốt, thổ công nhà nó còn dốt hơn mình”
- Lời ngụy biện của thầy: Dạy cho cháu biết đến tận tam đại con gà, “Dù dì là chị con công, con công là ông con gà”. Lấy ý từ bài đồng dao “lúa ngô là cô đậu nành, đậu nành là anh dưa chuột, dưa chuột là ruột dưa gang, dưa gang là nàng dưa hấu” để gỡ bí, lí sự cùn.
=> Tiếng cười cất lên từ hành động và lời nói của thầy đồ có sự tăng tiến bởi mức độ phi lí của lời nói và hành động của nhân vật ngày càng cao.
d. Ý nghĩa của tiếng cười
- Phê phán những kẻ ngu dốt nhưng lại thích khoe khoang
(3). Kết bài
Khái quát lại nội dung và nghệ thuật xây dựng những tiếng cười trong câu chuyện tam đại con gà.
Xưa, có anh học trò học hành dốt nát, nhưng trò đời “xấu hay làm tốt, dốt hay nói chữ”, đi đâu cũng lên mặt văn hay chữ tốt.
- Có người tưởng anh ta hay chữ thật, mới đón về dạy trẻ.
- Một hôm, dạy sách Tam thiên tự , sau chữ “tước” là chim sẻ, đến chữ “kê” là gà, thầy thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối, không biết chữ gì, học trò lại hỏi gấp, thầy cuống, nói liều: “Dủ dỉ là con dù dì”. Thầy cũng khôn, sợ nhỡ sai, người nào biết thì xấu hổ, mới bảo học trò đọc khẽ, tuy vậy, trong long vẫn thấp thỏm.
- Nhân trong nhà có bàn thờ thổ công, thầy mới đến khấn thầm xin ba đài âm dương để xem chữ ấy có phải thật là “dù dì” không. Thổ công cho ba đài được cả ba.
- Thấy vậy, thầy lấy làm đắc chí lắm, hôm sau bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc cho to. Trò vâng lời thầy, gân cổ lên gào:
- Dủ dỉ là con dù dì… Dủ dỉ là con dù dì…
Bố chúng đang cuốc đất ngoài vườn, nghe tiếng học, ngạc nhiên bỏ cuốc chạy vào, giở sách ra xem, hỏi thầy:
- Chết chửa ! Chữ “kê” là gà, sao thầy lại dạy ra “dủ dỉ” là con “dù dì”?
Bấy giờ thầy mới nghĩ thầm: “Mình đã dốt, thổ công nhà nó cũng dốt nữa”, nhưng nhanh trí thầy vội nói gỡ:
- Tôi vẫn biết ấy là chữ “kê”, mà “kê” nghĩa là “gà”, nhưng tội dạy thế là dạy cháu biết đến tận tam đại con gà kia.
Nhà chủ càng không hiểu, hỏi:
- Tam đại con gà nghĩa làm sao?
- Thế này nhé! Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà!
Theo Nghị định 147/2024/ND-CP, bạn cần xác thực tài khoản trước khi sử dụng tính năng này. Chúng tôi sẽ gửi mã xác thực qua SMS hoặc Zalo tới số điện thoại mà bạn nhập dưới đây: